Top 11 đoạn văn 5 đến 7 câu trình bày cảm nhận của em về một chi tiết thú vị trong đoạn trích đi lấy mật
Bài viết dưới đây Toplist đã tổng hợp các đoạn văn 5 đến 7 câu trình bày cảm nhận của em về một chi tiết thú vị trong đoạn trích đi lấy mật, các bạn cùng tham ... xem thêm...khảo để rèn luyện cách viết cho mình nhé!
-
Dàn ý Cảm nhận của em về một chi tiết thú vị trong đoạn trích Đi lấy mật
- Mở đoạn: Giới thiệu về một chi tiết mà em thấy thú vị trong đoạn trích “Đi lấy mật” (gợi ý: chi tiết “sân chim” trong khu rừng U Minh, con kì nhông đổi màu để ngụy trang, người dân vùng U Minh “thuần hóa” ong rừng…)
- Thân đoạn: Cảm nhận của em về chi tiết thú vị đó.
+ Chi tiết “sân chim” trong khu rừng U Minh là một khung cảnh đẹp, hoang sơ, hiếm thấy.
+ Khung cảnh là sự kết hợp giữa lá cây rậm rạp, ánh sáng, mùi hương dễ chịu.
+ Đàn chim hàng ngàn con cất cánh như vỡ trận, không gian im ắng bỗng ồn ào và náo nhiệt, đủ sắc màu.
- Kết đoạn: Cảm nhận về chi tiết thú vị trong đoạn trích.

Ảnh minh hoạ (Nguồn internet)
-
Bài mẫu 1
Đoạn trích Đi lấy mật không chỉ kể về hành trình vào rừng của ba cha con Cò An mà còn mở ra trước mắt người đọc vẻ đẹp đầy sức sống của thiên nhiên U Minh. Trong đó, em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh “sân chim” giữa khu rừng rộng lớn. Dưới những tán tràm xanh um, từng tia nắng len qua kẽ lá, rọi xuống nền đất còn vương hơi sương, tạo nên một khung cảnh trong trẻo và thơ mộng. Hương tràm thoang thoảng hòa cùng không khí mát lành khiến khu rừng càng trở nên dễ chịu, yên bình. Bất chợt, hàng nghìn con chim đồng loạt tung cánh, phá tan sự tĩnh lặng, khiến không gian trở nên náo nhiệt như một ngày hội. Những chú chim với đủ hình dáng, màu sắc như chim già màu nâu, chim manh manh mỏ đỏ, chim nhỏ bay vù vù đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên sinh động, rực rỡ. Hình ảnh “sân chim” vì thế để lại trong em ấn tượng sâu sắc và khiến em càng thêm yêu vẻ đẹp hoang sơ, trù phú của rừng U Minh.
-
Bài mẫu 2
Trong đoạn trích Đi lấy mật, em ấn tượng nhất với chi tiết tía nuôi An nhận ra An đang mệt chỉ qua tiếng thở của cậu. Dù An không nói ra, tía vẫn tinh ý nhận thấy sự mệt mỏi của con và chủ động bảo mọi người dừng lại nghỉ ngơi. Chi tiết ấy cho thấy tía nuôi An là một người rất tinh tế, nhạy cảm và luôn quan tâm đến những người xung quanh. Khi vào rừng, tía luôn đi trước để dẫn đường, giúp các con tránh được những khó khăn, nguy hiểm phía trước. Hành động giản dị ấy thể hiện tình yêu thương, sự che chở và trách nhiệm của tía dành cho An cùng mọi người. Qua chi tiết này, em càng cảm nhận sâu sắc hơn tình cảm gia đình ấm áp và vẻ đẹp của một người cha luôn âm thầm chăm sóc các con.
-
Bài mẫu 3
Trong đoạn trích Đi lấy mật, em đặc biệt ấn tượng với chi tiết người dân vùng U Minh “thuần hóa” ong rừng. Khác với nhiều nơi thường nuôi ong bằng những chiếc tổ nhân tạo như tổ bằng đồng hình chiếc vại, tổ bằng đất nung hay bằng sành, người dân U Minh lại tạo tổ cho ong theo kiểu nhánh kèo. Cách làm này cho thấy họ rất am hiểu tập tính tự nhiên của loài ong rừng. Người dân đã khéo léo lựa chọn và chuẩn bị sẵn những cành cây phù hợp để ong có thể đến làm tổ, thay vì bắt chúng sống trong những chiếc tổ xa lạ. Việc dựng kèo cũng được thực hiện rất cẩn thận, bởi ong không thích nơi rợp bóng, còn ong chúa đặc biệt tránh những chỗ vẫn còn mùi sắt của dao chặt kèo. Qua chi tiết này, em cảm nhận được sự khéo léo, tinh tế và kinh nghiệm quý báu của người dân U Minh trong cuộc sống gắn bó với thiên nhiên. Cách nuôi ong độc đáo ấy đã tạo nên nét riêng thú vị cho vùng đất U Minh và khiến em thêm yêu vẻ đẹp văn hóa, thiên nhiên nơi đây.
-
Bài mẫu 4
Trong đoạn trích Đi lấy mật, em ấn tượng nhất với chi tiết những con kì nhông liên tục đổi màu để ngụy trang giữa thiên nhiên. Chi tiết ấy không chỉ cho thấy sự phong phú, kì thú của thế giới động vật mà còn giúp bức tranh rừng U Minh trở nên sinh động hơn. Qua cái nhìn tinh tế của nhân vật An, vẻ đẹp của khu rừng hiện lên với hương thơm cây trái cùng sự đa dạng của muôn loài. Đằng sau đó còn là cách quan sát nhạy bén, tỉ mỉ và đầy yêu mến thiên nhiên của tác giả. Đọc đoạn trích, em vừa ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hoang sơ, trù phú của đất rừng phương Nam, vừa khâm phục tài năng miêu tả của nhà văn. Nhờ những chi tiết nhỏ mà giàu sức gợi ấy, Đi lấy mật đã giúp em khám phá thêm nhiều vẻ đẹp thú vị và cảm nhận được những “vị mật” đặc biệt của khu rừng phương Nam.
-
Bài mẫu 5
Trong đoạn trích “Đi lấy mật”, em ấn tượng nhất với chi tiết nói về cách người dân vùng U Minh “thuần hóa ong rừng”. Trước hết, nhà văn đã liệt kê nhiều cách “thuần hóa” ong ở những vùng đất khác nhau như người Mã Lai nuôi ong trong tổ bằng đồng hình chiếc vại, người Mễ Tây Cơ làm tổ bằng đất nung và người Ai Cập dùng tổ bằng sành. Qua đó, tác giả giới thiệu cách nuôi ong độc đáo của người dân vùng U Minh là làm tổ theo kiểu nhánh kèo. Những cành kèo được con người tạo ra và đặt ở vị trí thích hợp để định sẵn nơi cho bầy ong về đóng tổ. Cách làm này cho thấy sự am hiểu sâu sắc của người dân U Minh về tập tính của loài ong. Chính sự độc đáo, mới lạ trong cách nuôi ong rừng đã khiến em càng tò mò và muốn khám phá vùng đất U Minh. Qua chi tiết này, em cũng cảm nhận được sự khéo léo, giàu kinh nghiệm và gắn bó với thiên nhiên của con người nơi đây.
-
Bài mẫu 6
Khi đọc đoạn trích “Đi lấy mật”, em ấn tượng nhất với cuộc trò chuyện giữa má nuôi và An về cách gác kèo lấy mật. Má nuôi đã giải thích cho An rằng người thạo nghề phải quan sát nhành cây, hướng gió và tính trước đường bay của ong mật rồi mới gác kèo. Cách gác kèo không hề đơn giản mà đòi hỏi sự cẩn thận, khéo léo và nhiều kinh nghiệm. Những lời giải thích cụ thể, chi tiết của má nuôi giúp An hiểu rằng công việc lấy mật rất công phu và cần có kiến thức về tự nhiên. Qua đó, em cũng hiểu hơn về cuộc sống, công việc và sự gắn bó với thiên nhiên của người dân vùng đất U Minh.
-
Bài mẫu 7
Đoạn trích “Đi lấy mật” có nhiều chi tiết thú vị, nhưng em ấn tượng nhất với chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên ở đầu tác phẩm. Cảnh núi rừng hiện lên dưới con mắt của An thật sống động và chân thực với một buổi sáng yên tĩnh, trong trẻo, mát lạnh. Không khí nơi đây hòa quyện với hơi nước của sông ngòi, mương rạch, đất ẩm và hương thảo mộc tỏa ra trong buổi bình minh. Những tia sáng trong vắt, óng ánh trên những đầu hoa tràm rung rung khiến An có cảm giác mọi vật như được bao phủ bởi một lớp thủy tinh. Qua những câu văn miêu tả tinh tế ấy, em cảm nhận rõ vẻ đẹp trong lành, tươi mát và tràn đầy sức sống của thiên nhiên rừng U Minh.
-
Bài mẫu 8
Hình ảnh người dân vùng U Minh lấy nhánh tràm làm gác kèo và chọn vùng đất tốt để nuôi ong mật là chi tiết em ấn tượng nhất trong đoạn trích “Đi lấy mật”. Với sự quan sát tường tận và cách làm việc tỉ mỉ, họ đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm quý báu trong nghề nuôi ong. Khác với những nơi sử dụng tổ bằng đồng, đất nung hay sành, người dân đất rừng tận dụng nhánh tràm để gác kèo và tạo nơi cho ong làm tổ. Sau khi làm kèo, họ còn cẩn thận chọn những vùng rừng “ấm”, ít gió và ít người qua lại để thu hút nhiều ong đến đóng tổ. Qua sự khác biệt trong cách nuôi ong, em càng cảm nhận được sự am hiểu thiên nhiên và tài năng của nhà văn Đoàn Giỏi khi khắc họa vẻ đẹp của con người và cuộc sống lao động nơi đất rừng phương Nam.
-
Bài mẫu 9
Sau khi đọc đoạn trích “Đi lấy mật” của nhà văn Đoàn Giỏi, hình ảnh hai cậu bé An, Cò cùng tía nghỉ chân ăn cơm vắt và ngắm nhìn bức tranh đất rừng để lại trong em ấn tượng sâu sắc. Qua đôi mắt của An, đất rừng hiện lên dưới ánh nắng vàng rực cùng hương hoa tràm nồng nàn, ngất ngây. Gió thổi rì rào hòa cùng tiếng chim líu lo khiến cả rừng tràm trở nên sống động như một bản hòa tấu của thiên nhiên. Trong không khí trong lành ấy, An còn phát hiện thế giới loài vật muôn màu, muôn vẻ như những con kì nhông đổi màu và bầy chim hàng nghìn con cất cánh bay lên. Đặc biệt, nơi đây không có tiếng súng săn hay những chiếc bẫy chết chóc mà chỉ có sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên. Sự giao hòa ấy đã tạo nên một bức tranh đất rừng phương Nam vừa yên bình vừa tràn đầy sức sống. Qua đoạn trích, em càng thêm yêu vẻ đẹp hoang sơ, phong phú của thiên nhiên và con người nơi đây.
-
Bài mẫu 10
Trong đoạn trích “Đi lấy mật” được trích từ “Đất rừng phương Nam” của Đoàn Giỏi, em thấy thú vị nhất là chi tiết người dân vùng U Minh nuôi ong bằng kèo làm từ nhánh tràm. Nếu người La Mã xưa nuôi ong trong những chiếc tổ bằng đồng hình vại hay người Mễ Tây Cơ làm tổ bằng đất nung thì người dân U Minh lại sáng tạo cách dùng nhánh tràm để làm nơi cho ong đóng tổ. Tuy nhiên, chỉ dựng kèo thôi là chưa đủ mà người nuôi ong còn phải hiểu rõ tập tính của loài ong rừng. Với đôi mắt tinh tường và sự quan sát tỉ mỉ, người dân U Minh biết ong không thích đóng tổ ở những nơi rợp bóng nên thường gác kèo tại những chỗ vừa kín, vừa yên tĩnh và có ánh nắng. Họ còn lựa chọn những nơi đủ “ấm”, không bị gió thổi trực tiếp vào và ít có người qua lại để ong dễ dàng làm tổ. Qua cách làm kèo nuôi ong, em cảm nhận được sự khéo léo, giàu kinh nghiệm và gắn bó với thiên nhiên của người dân phương Nam. Bằng ngôn ngữ giản dị, nhà văn Đoàn Giỏi đã giúp em hiểu thêm về cuộc sống lao động độc đáo và vẻ đẹp của con người nơi đất rừng phương Nam.
















