Bài thơ: Mồ côi - Phan Thu Hà

MỒ CÔI
Tác giả: Phan Thu Hà


Thuở nhỏ ngây thơ con hỏi:
“Ba ơi, mồ côi là gì ?”
Ba xoa đầu con rồi bảo:
“Là khi ba mẹ mất đi"


Bây giờ thì con đã hiểu
Thấm thía hai từ “mồ côi"
Là những tháng ngày trống vắng
Khi ba mẹ mất đi rồi.


Không còn bàn tay trìu mến
Ấu thơ ba mẹ ẵm bồng
Không còn lời thương da diết
Ru con bằng trái tim nồng.


Còn đâu bóng hình yêu dấu
Còn đâu ánh mắt nhân từ
Giọng cười lạc quan hào sảng
Tìm đâu thấy nữa ...bây giờ.


Cả một chặng đường trọn vẹn
Tâm sen không vướng mùi bùn
Bước chân ra đi thật nhẹ
Đâu muốn làm phiền cháu con.


Tiễn ba mẹ về cõi Phật
Con ngăn dòng lệ chảy dài
Để người ra đi thanh thản
Nhẹ lòng ở cõi bồng lai.


Nhớ người chúng con xin nguyện
Làm theo lời dạy của người
Trong tim con luôn còn mãi
Tình ba mẹ tựa biển khơi.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Công Ty cổ Phần Toplist
Địa chỉ: Tầng 3-4, Tòa nhà Việt Tower, số 01 Phố Thái Hà, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội
Điện thoại: 0369132468 - Mã số thuế: 0108747679
Giấy phép mạng xã hội số 370/GP-BTTTT do Bộ Thông tin Truyền thông cấp ngày 09/09/2019
Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nguyễn Duy Ngân
Chính sách bảo mật / Điều khoản sử dụng | Privacy Policy