Bài thơ: Ngôi mộ vô danh - Đoàn Thị Hồng Sương

Ngôi mộ vô danh

Tác giả: Đoàn Thị Hồng Sương


Ngôi mộ trong nghĩa trang,
Một buổi chiều mưa, tôi đến viếng.
Hàng cây lặng im, lá rơi không lên tiếng,
Sợ làm anh giật mình, giấc ngủ của nghìn thu.


Khi anh ra đi, hành trang mang theo
là tiếng hát ru của mẹ,
là tiếng nói bập bẹ của đứa em đang tập nói.
Khi anh ra đi, đất quê hương đầy lửa khói,
Nhìn quê nhà, mất mát tim anh đau.

Khi anh ra đi, mẹ chỉ mong con về mau.


Thời gian trôi, nỗi khát khao chờ con biến thành nỗi đau,
Con đã hi sinh, vẫn chưa tìm thấy xác.
Mẹ rã rời, ngã qụy, cõi lòng em tan nát!
Hòa bình rồi, sao vẫn chưa tìm thấy anh?

Đặt một vòng hoa lên ngôi mộ vô danh.


Tên anh bỏ trống, chỉ có nơi anh sinh thành, nơi anh đã ngã xuống.
Đồng đội năm nào cùng chiến tuyến,
Người còn, tuổi cũng đã luống,
Vẫn nghẹn ngào, nuốt nước mắt, chào anh.

Tôi chào anh, chào người chiến sĩ
trong ngôi mộ vô danh.


Dẫu vô danh, nhưng tên anh, vẫn là tên Chiến Sĩ,
Là tên đất nước đặt cho đứa con mình trân quý,
Như một giọt máu hồng, trong hàng triệu trái tim yêu.


Long An, 19-7-2018

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Công Ty cổ Phần Toplist
Địa chỉ: Tầng 3-4, Tòa nhà Việt Tower, số 01 Phố Thái Hà, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội
Điện thoại: 0369132468 - Mã số thuế: 0108747679
Giấy phép mạng xã hội số 370/GP-BTTTT do Bộ Thông tin Truyền thông cấp ngày 09/09/2019
Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nguyễn Duy Ngân
Chính sách bảo mật / Điều khoản sử dụng | Privacy Policy