Top 10 Bài thơ viết về Lâm Đồng hay nhất

Phương Kem 5817 0 Báo lỗi

Lâm Đồng có cảnh quan thiên nhiên nên thơ, xinh đẹp; con người “Thanh lịch - Hiền hòa - Mến khách” và các di sản văn hóa bản địa độc đáo, là “chất liệu” phong ... xem thêm...

  1. Anh có về Bảo Lộc với em không:

    Hương cà phê đắng nồng trên môi đỏ

    Ngọt lịm, nồng nàn trắng núi rừng bồng bềnh trên vai em đó.

    Chát, ngọt, thơm đọt ô long ngấm vào lưỡi đỏ

    Uống hương rừng mãi chẳng cạn tình em!

    Về Bảo Lộc thác ĐamB’ri trắng xóa

    Áo anh bay giọt nước đọng tình em

    Óng ánh tơ vàng sợi khăn quàng cổ

    Em bắt chồng về buôn cho thỏa chờ mong

    Ơi! Bảo Lộc quê em hiền hòa như lụa

    Anh về rồi suối hát mãi tình ca

    Em yêu anh như cây rừng quên lối

    Như dây gai lấp ngõ anh về

    Bảo Lộc quê em ngày bốn mùa trong xanh êm dịu

    Câu à ơi khắp nẻo tìm về

    Nong tằm vàng uôm, goí bàn tay son sắc

    Yêu em, yêu em người con gái B’Lao

    Anh có về Bảo Lộc với em không?

    Để em đợi, em chờ suốt bốn mùa lưới giăng câu

    Hồ Nam Phương vời vợi câu hò thương nhớ

    Em hẹn thề hết biết mấy mùa ngâu

    Câu thơ đọng vần trên lưng đèo Bảo Lộc

    Vẫn chờ anh chung thủy, vẹn nguyên

    Núi Đại Bình sừng sững bốn mùa

    Em treo lơ lửng trời xanh chiếc khăn voan đầy sương khói

    Đợi chờ anh chàng dũng sĩ của rừng xanh

    B’Lao sương giăngHát vang bản tình ca Đam

    B’ri hùng vĩ.Anh có về Bảo Lộc với em không?

    Về Bảo Lộc ngắm trăng rằm nghe hát

    Câu quan họ rằng: Người Bắc Ninh kết bạn mãi Cà Mau

    Lộc trời đất kết tinh tình người trăm họ

    Ơi mạch đất linh thiêng bên đường Thái Tổ

    Em hát trọn bài ca đất nước

    Dọc dài yêu thương gói trọn tình anh

    Anh có về Bảo Lộc với em không?


    Tác giả: Minh Nguyệt

    Anh có về Bảo Lộc với em không
    Anh có về Bảo Lộc với em không
    Anh có về Bảo Lộc với em không
    Anh có về Bảo Lộc với em không

  2. Mang nhiều vẻ đẹp mộng mơ.

    Dạt dào cảm xúc nên thơ hữu tình.

    Quê hương Đà Lạt chúng mình.

    Đẹp, xinh, sạch sẽ, điển hình Tây Nguyên.

    Là nơi lãng mạn, ảo huyền.

    Độc tôn sắc thái, hưởng quyền thiên nhiên.

    Không gian đẹp đẽ như tiên.

    Tạo nên âm hưởng cho miền non cao.

    Đây Thung lũng Mai Anh Đào.

    Kia là Thung lũng, ngọt ngào Tình Yêu.

    Với bao nét đẹp mỹ miều.

    Cùng nhau cộng hưởng mang nhiều nhớ thương.

    Có Hồ: Than Thở, Xuân Hương.

    Dâng trào lưu luyến, vấn vương thẩn thờ.

    Và cảnh đẹp – Đồi Mộng Mơ.

    Công trình nghệ thuật, đợi chờ thiết tha.

    Cùng đi đến Datanla.

    Ngắm nhìn ngọn thác, mặn mà bao la.

    Nâng tầm sức mạnh vườn hoa.

    Những loài hoa quý, chan hòa bên nhau.


    - Sưu tầm -

    Quê hương Đà Lạt – Lâm Đồng
    Quê hương Đà Lạt – Lâm Đồng
    Quê hương Đà Lạt – Lâm Đồng
    Quê hương Đà Lạt – Lâm Đồng
  3. Vãng thăm miền đất ngỡ thiên đường

    Biệt thự huy hoàng phủ trắng sương

    Đỉnh núi thông xanh lồng nắng sớm

    Lòng thùng điện sáng tỏa đêm trường


    Cam ly ngọn thác hòa mây nước
    Thiền viện mái chùa quện khói hương
    Đà Lạt niềm mơ người viễn xứ
    Cảnh quan thơ mộng ngỡ thiên đường.


    - Tác giả Trần Thiên -

    Thành phố sương mờ
    Thành phố sương mờ
    Thành phố sương mờ
    Thành phố sương mờ
  4. Nắng Thu vàng như rót mật muôn nơi
    Qua vườn cúc rực ngời khoe sắc thắm.
    Thu đã tới bầu trời cao xanh thẳm
    Nắng tươi vàng trải thảm phía đồi xa

    Hoàng hôn buông những tia nắng nhạt nhòa
    Gió se lạnh la đà vùng sơn cước
    Bao kỷ niệm mà chúng ta có được
    Lại hiện về thầm ước ở bên nhau

    Tiết Thu sang hoa rực rỡ sắc màu
    Trời ban tặng bốn mùa trong một nhật* (ngày)
    Hè,Thu tới tiết trời phù hợp nhất
    Đông , Xuân về lạnh ngắt lắm mù sương

    Ngắm bồn hoa rực rỡ những cung đường
    Men theo dốc hay phủ tường biệt thự
    Làm say đắm bao tâm hồn thiếu nữ
    Lúc hoàng hôn những tia nắng nghiêng vàng

    Em đứng nhìn cảnh đẹp vẻ cao sang
    Trên đỉnh núi Lang pi ang sung sướng
    Phóng tầm mắt ta xoay nhìn bốn hướng
    Đà Lạt Thiên đường tưởng tượng trước mắt ta.


    - Đặng Giá -

    Mùa thu Đà Lạt
    Mùa thu Đà Lạt
    Mùa thu Đà Lạt
    Mùa thu Đà Lạt
  5. Tôi gởi em cả khung trời Bảo Lộc

    Những con đường phố núi dốc quanh co

    Tôi gởi em chút tình sầu bạc tóc

    Đến cuối đời vẫn chưa trọn tình thơ

    Tôi muốn gởi sương chiều mềm vai nhỏ

    Dáng ai nghiêng sương núi chập chùng bay

    Ở nơi đó em có gì để nhớ

    Con đường nào sương phủ kín đôi vai

    Ở nơi đó chắc chẳng sầu quan tái

    Trời Cali nắng gió lắm không em

    Em ra đi để tình tôi ở lại

    Sương vẫn đầy theo những bước chân đêm

    Nơi xa lắm có khi nào gặp lại

    Nắng nhạt nhòa và một chút sương rơi

    Dẫu là thế vẫn không là Bảo Lộc

    Trời B’Lao thôi cũng đã xa rồi …

    Tôi gởi em chút tình người phố núi

    Tiếc một điều sương chẳng gởi được em

    Mai mốt rồi dấu chân em trở lại

    Có tình tôi, sương trắng phủ vai mềm.


    - Sưu tầm -

    Gửi em sương chiều Bảo Lộc
    Gửi em sương chiều Bảo Lộc
    Gửi em sương chiều Bảo Lộc
    Gửi em sương chiều Bảo Lộc
  6. Đà Lạt ơi thành phố của mộng mơ

    Hồ Than Thở mây bay mờ sương mỏng

    Thác Cam Ly ru mối tình thơ mộng

    Để hồn ai mong ngóng đợi chờ trông.


    Đồi Thông reo Hai Mộ sắt se lòng

    Bao Lữ khách viếng thăm thầm thương nhớ

    Xót xa cho mối tình đầu dang dở

    Trời không se duyên nợ cứ làm ngơ.


    Đây Xuân Hương phong cảnh đẹp nên thơ

    Soi Đà Lạt mặt hồ lung linh nước

    Thành phố ngàn hoa nào ai quên được

    Đã đến rồi không muốn bước rời xa.


    Thông vẫn reo hoàng hôn rớt la đà

    Màu lam tím phủ lòng ta se lạnh

    Nghe đâu vang tiếng chuông nhà thờ đánh

    Rung động lòng người viễn cảnh mộng mơ.


    Nay xa rồi sao bỗng cứ ngẩn ngơ

    Gói kỷ niệm thẫn thờ không quên ấy

    Xứ Hoa Đào thầm ước ao là vậy

    Đà Lạt buồn chỉ lại thấy trong mơ.


    - Huy Hạnh -

    Nhớ Đà Lạt
    Nhớ Đà Lạt
    Nhớ Đà Lạt
    Nhớ Đà Lạt
  7. Đà Lạt ơi! Thành phố lạnh trong tôi

    Rực sắc hoa nao lòng người lữ khách

    Vương trong gió tiếng chuông chùa khoan nhặt

    Thông đưa tay vẫy gọi giữa mây trời.


    Đà Lạt ơi! Ta đã đến bên người

    Nén nhung nhớ bấy lâu ta chờ đợi

    Trải lòng ta bao đêm thâu vời vợi

    Nỗi yêu thương ta trao cả vào thơ.


    Đà Lạt ơi! Thành phố mộng phố mơ

    Là muối mặn ướp vần thơ chan chứa

    Là vị ngọt của nụ hôn đôi lứa

    Là men say chếnh choáng giấc mơ nồng.


    Đà Lạt ơi! Ta yêu người biết không?

    Bằng những rung động đầu đời tha thiết

    Có lẽ trong ta tình yêu ấy bất diệt

    Hơi thở còn! Ta yêu mãi không thôi!


    Tác giả: Lục Bình

    Đà Lạt trong tôi
    Đà Lạt trong tôi
    Đà Lạt trong tôi
    Đà Lạt trong tôi
  8. Đời anh đi mỏi, có ghé chơi

    Nơi xưa anh đến, bến trời thơ

    Một thoáng hương xưa, nét phố trà

    Không về Sài Gòn, anh có qua

    Màu sương trắng xoá, đại ngàn xanh

    Tìm em áo lụa mắt long lanh

    Đi ngang phố ấy, chạm tim anh


    Trời đất mây núi, hoà vào nhau

    Cầu vồng bảy sắc có thêm màu?

    Nghe thác rơi xuống, ngỡ tim mình

    Chạm mảnh tình, vụn vỡ, ngỡ vô biên

    Hoà nhịp đập, cõi thần tiên

    Sự sống an nhiên đến muôn nơi

    Tinh túy cội nguồn núi lên trời

    Đambri nhớ, có em chờ!


    Tác giả: Ngọc KTS

    Thác Bảo Lộc
    Thác Bảo Lộc
    Thác Bảo Lộc
    Thác Bảo Lộc
  9. Đã bao ngày em mong tới nơi đây

    Được nắm tay anh dạo quanh Đà Lạt

    Ngắm thành phố mộng mơ tiết trời trong mát

    Nghe rì rào rừng thông hát mê say.


    Em chỉ ước gặp anh ở nơi đây

    Cùng trải nghiệm thác bay theo tàu lượn

    Thăm hồ Xuân (Hương) bốn mùa xanh mướt

    Tỏa hương hoa trong suốt tự bao giờ.


    Thành phố ngàn hoa đẹp tựa tranh thơ

    Du khách ngẩn ngơ bên hoa đua sắc

    Đồi mộng mơ mang vẻ ngoài trầm mặc

    Mà muôn người tâm đắc bấy lâu nay.


    Thung lũng tình yêu vẻ đẹp ngất ngây

    Làm đắm say bao tâm hồn lữ khách

    Giữa mê cung nghe lòng mình quặn thắt

    Em đến Xứ Hoa Đào mà chẳng thể gặp anh.


    Thơ: Mạc Phương

    Thành phố ngàn hoa
    Thành phố ngàn hoa
    Thành phố ngàn hoa
    Thành phố ngàn hoa
  10. Ta lại về cao nguyên xứ mộng mơ

    Để nhặt lại vần thơ bên dốc đá

    Hồ Than Thở chèo thuyền quen thuộc quá

    Ta về rồi mang cả mối tình xưa


    Tím bằng lăng theo ngọn gió đong đưa

    Như mời gọi ai kia vừa chợt đến

    Đây đồi thông đôi tình nhân đan quện

    Níu chân người yêu mến xứ mù sương


    Ta về rồi sao lòng quá vấn vương

    Bao năm ấy vẫn thường chung nhịp bước
    Hạt mưa bay đếm thời gian trôi ngược

    Mộng mơ ơi ta ước được sánh đôi


    Nay trở về Đà Lạt thấy đơn côi

    Chiều sương lam chẳng mồ hôi muối mặn

    Tím hoàng hôn rủ nhau giờ đã lặn

    Nhường lại đây dằn dặt gió se lòng


    Tháng năm trôi ta vẫn cứ thầm mong

    Được trở về trong vòng ôm xiết chặt

    Mỗi giấc mơ thì thầm như thầm nhắc

    Người thương ơi đừng bỏ mặc em chờ


    Nay ta về lưu luyến ngập bến bờ

    Quen thuộc quá những vần thơ dang dở

    Dạ bồi hồi trong ta lòng cứ ngỡ

    Em kề bên mừng rỡ nở nụ cười


    Ngắm bước chân nhộn nhịp của bao người

    Bên Hồ Điệp vàng tươi như mời gọi

    Em hỡi em con tim đang thầm nói

    Đà Lạt ơi!!! hãy gói nhớ… vào thơ…


    Thơ: Bảo Châu

    Gói nhớ vào thơ
    Gói nhớ vào thơ
    Gói nhớ vào thơ
    Gói nhớ vào thơ



Công Ty cổ Phần Toplist
Địa chỉ: Tầng 3-4, Tòa nhà Việt Tower, số 01 Phố Thái Hà, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội
Điện thoại: 0369132468 - Mã số thuế: 0108747679
Giấy phép mạng xã hội số 370/GP-BTTTT do Bộ Thông tin Truyền thông cấp ngày 09/09/2019
Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nguyễn Duy Ngân
Chính sách bảo mật / Điều khoản sử dụng | Privacy Policy