Top 6 Truyện nước ngoài về Giáng sinh hay nhất dành cho trẻ em

28-11-2020 6 837 2 0 Báo lỗi

Giáng sinh là ngày lễ được mong chờ nhất vào mỗi dịp cuối năm, không chỉ với người lớn mà trẻ em khắp muôn nơi trên thế giới đều rất háo hức. Các câu chuyện về Giáng sinh vẫn luôn hấp dẫn với trẻ nhỏ muôn nơi, vì thế Toplist sẽ giới thiệu đến bạn những câu truyện nước ngoài về Giáng sinh hay nhất dưới đây để bạn đọc cho các bé vào dịp giáng sinh năm nay bạn nhé.

1 Trán Dô

Giáng Sinh Vui Vẻ!

Như thường lệ, mỗi mùa Giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng -một chiếc xe hơi - mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...


Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.

Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho". Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là... anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì? Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.


Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"


Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm... "Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."


Nói rồi, cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau, tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.


"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".


Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.


Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.


Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc".

Giáng sinh vui vẻ
Giáng sinh vui vẻ
Giáng sinh vui vẻ
Giáng sinh vui vẻ

2 Trán Dô

Giáng sinh ý nghĩa

Chỉ còn 4 ngày nữa là đến Giáng Sinh. Không khí của ngày lễ chưa làm tôi nôn nao, cho dù bãi đậu xe của cửa hàng giảm giá trong khu nhà chúng tôi đã chật ních đầy xe. Bên trong cửa hàng lại còn tệ hơn. Các lối đi đầy ứ những xe đẩy hàng và người mua sắm vào giờ chót.


Tại sao tôi lại đến đây hôm nay? Tôi tự hỏi. Đôi chân tôi rã rời, đầu tôi đau buốt. Tôi đã có 1 danh sách một số người quả quyết rằng họ không cần quà cáp, nhưng tôi biết họ sẽ rất buồn nếu như tôi chẳng tặng quà gì cho họ!

Mua quà cho người mà cái gì họ cũng có để rồi lại hối tiếc vì đã tốn kém nhiều cho quà cáp, theo tôi mua quà chẳng có tí gì là thích thú cả!


Tôi vội vã cho những món hàng cuối cùng vào xe đẩy, rồi tiến tới những dòng người xếp hàng dài đăng đẳng. Tôi chọn hàng ngắn nhất nhưng có lẽ cũng phải chờ đến 20 phút.


Đứng trước tôi là 2 đứa trẻ - 1 cậu bé khoảng 5 tuổi và 1 cô bé nhỏ hơn. Đứa bé trai mặc một chiếc áo rách. Đôi giày tennis rách tả tơi, lớn quá khổ và dư thừa ra phía trước chiếc quần jean ngắn cũn cỡn của nó. Nó nắm chặt mấy tờ đô-la rách nát trong đôi bàn tay cáu bẩn của mình. Quần áo của đứa bé gái cũng giống y anh nó vậy.


Cô bé có một mái tóc xỉn màu với những lọn tóc xoăn. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé hiện rõ rằng cô bé đang mong chờ đến bữa ăn chiều. Trong tay cô là một đôi dép màu vàng bóng thật đẹp. Trong lúc tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên từ hệ thống stereo của cửa hàng, cô khe khẽ ngân nga theo, dù lạc điệu nhưng rất hạnh phúc.

Cuối cùng cũng đã tới phiên chúng tôi, cô bé cẩn thận đặt đôi giày lên quầy. Cô có vẻ quý đôi giày như vàng vậy.

Người thu ngân in hoá đơn và nói: “Của cháu là 6,09 đô”. Cậu bé đặt những đồng tiền rách nát của mình trên mặt quầy và lục tìm khắp túi.


Cuối cùng cậu tìm được tất cả là 5,12 đô. “Cháu nghĩ chúng cháu phải trả đôi giày lại” - cậu lấy hết can đảm nói. “Lúc khác cháu sẽ quay lại, có lẽ là ngày mai”.


Nghe anh nói thế, cô bé bắt đầu nức nở:

“Nhưng Chúa Giêsu sẽ rất yêu thích đôi giày này cơ mà” - cô bé khóc.

“Thôi được, chúng ta về nhà và sẽ kiếm thêm, em à, đừng khóc nữa, rồi chúng ta sẽ quay trở lại mà” - Cậu bé năn nỉ em.

Tôi nhanh chóng đưa cho người thu ngân 3 đô. Hai đứa trẻ đã xếp hàng chờ đợi quá lâu, và dù sao cũng đang là mùa Giáng Sinh.


Bỗng nhiên, một đôi vòng tay ôm lấy tôi và giọng nói nhỏ nhẹ cất lên: “Cháu cảm ơn cô, cô nhé”.
“Ý của cháu là gì khi nói rằng ”Chúa Giêsu sẽ thích đôi giày này?“ - Tôi hỏi.

Cậu bé đáp: “Mẹ cháu bệnh và sẽ lên Thiên Đàng. Bố bảo mẹ sẽ về với Chúa trước Giáng Sinh”.

Cô bé nói thêm: “Giáo viên của cháu nói rằng đường phố trên Thiên Đàng vàng bóng, như chính đôi giày này đây. Mẹ cháu sẽ rất đẹp khi mang đôi giày này đi trên con đường ấy phải không cô?”


Nước mắt tôi tuôn trào khi nhìn thấy những giọt lệ lăn trên khuôn mặt cô bé.
Tôi đáp: “Đúng, cô tin chắc là mẹ cháu sẽ rất đẹp”.


Tôi lặng lẽ cám ơn Thượng Đế đã dùng những đứa trẻ này để nhắc nhở tôi về ý nghĩa đáng trân trọng của việc tặng quà.

Giáng sinh ý nghĩa
Giáng sinh ý nghĩa
Giáng sinh ý nghĩa
Giáng sinh ý nghĩa
3 Trán Dô

Bó hoa hồng trắng đêm giáng sinh

Tôi rảo nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà giáng sinh vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi, tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng nhẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá. Lễ Giáng Sinh cũng là lúc để tôi có thể thong thả được một lúc. Có lúc tôi đã ước rằng mình sẽ ngủ một giấc dài qua cả mùa Giáng Sinh. Nhưng bây giờ là lúc tôi phải nhanh chóng đến cửa hàng đồ chơi.


Ðang tìm những thứ cần mua, tôi thấy một cậu bé khoảng 5 tuổi đang ôm một con búp bê rất dễ thương. Cậu bé ôm con búp bé rất âu yếm và đang vuốt ve tóc của nó. Tôi cảm thấy rất tò mò nên chăm chú quan sát cậu bé và tự hỏi không biết cậu bé đó định tặng con búp bê đó cho ai. Tôi nhìn thấy cậu bé quay sang nói với người cô đi bên cạnh “Cô có chắc là cô không đủ mua con búp bê này không?”. Người cô trả lời đứa cháu một cách không hài lòng “Cháu phải biết rằng cô không có đủ tiền để mua nó!” Người cô dặn đứa bé không được đi lung tung trong khi bà đi mua trêm vài thứ khác, và bà sẽ quay lại sau vài phút nữa. Rồi thì bà ta bỏ đi để lại thằng bé vẫn đang mải mân mê con búp bê.


Tôi tiến lại gần để hỏi xem thằng bé định mua con búp bê đó cho ai. Thằng bé trả lời “Cháu mua con búp bê này cho em gái của cháu, vì nó rất thích được tặng một con búp bê nhân dịp Giáng sinh và nó đoán rằng ông già Noel sẽ tặng nó một con”. Tôi bèn bảo thằng bé rằng có thể ông già Noel sẽ mang đến không biết chừng. Thằng bé đáp lại ngay “Ông già Noel không biết chỗ em cháu đang ở. Cháu sẽ đưa con búp bê này cho mẹ cháu để mẹ cháu chuyển cho em cháu”. Nghe như vậy tôi liền hỏi thằng bé xem em nó hiện giờ đang ở đâu.


Thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu rồi nói, “Nó đã đi theo với Đức Chúa rồi”.


Bố của cháu bảo là mẹ của cháu cũng đang chuẩn bị đi cùng với em cháu rồi. Nghe những lời thằng bé nói, tôi cảm thấy tim tôi như có ai vừa bóp nhẹ. Nói xong thằng bé ngước nhìn tôi rồi nói “Cháu đã bảo với bố cháu khuyên mẹ cháu đừng đi theo em cháu vội. Cháu bảo ông nhắn với mẹ cháu rằng hãy đợi cháu đi cửa hàng về đã”. Sau đó thằng bé hỏi tôi có muốn xem bức tranh của nó vẽ không. Tôi bảo rằng tôi rất thích. Thằng bé liền rút vài bức tranh nó để ở quầy hàng đưa cho tôi rồi nó nói “Cháu muốn mẹ cháu mang theo những bức tranh này theo để mẹ cháu không quên cháu, cháu rất yêu mẹ cháu nên cháu không muốn mẹ đi đâu. Nhưng bố cháu bảo mẹ cháu phải đi cùng với em cháu”.


Tôi chăm chú nhìn thằng bé và cảm thấy dường như trong hình hài nhỏ bé kia thằng bé lớn lên rất nhiều. Trong khi thằng bé không chú ý, tôi vội lục tìm trong ví của mình để lấy ra một nắm tiền rồi tôi bảo thằng bé “Cháu có đồng ý là chúng ta sẽ cùng đếm số tiền này không?” Thằng bé vô cùng phấn khởi nó nói “Ðược ạ cháu hi vọng là đủ”, rồi tôi đưa cho thằng bé một ít để hai người cùng đếm. Trong khi đếm tiền thằng bé khẽ nói “Tất nhiên ở cửa hàng này có rất nhiều búp bê, cảm ơn Chúa đã mang cho con số tiền này”, sau đó thằng bé nói với tôi rằng “Cháu vừa mới ước được Đức Chúa ban cho cháu số tiền này, cháu sẽ mua con búp bê này để mẹ cháu mang nó cho em gái cháu. Và Ngài đã nghe thấy lời nguyện ước của cháu. Cháu cũng muốn ước rằng Ngài ban cho cháu đủ tiền để cháu mua cho mẹ cháu một bông hồng trắng vì mẹ cháu rất thích hoa hồng trắng nhưng cháu chưa kịp hỏi Ngài thì Ngài đã ban cho cháu số tiền đủ để mua cả búp bê và hoa hồng nữa”.


Ðúng lúc đó thì cô của thằng bé quay trở lại nên tôi đẩy xe hàng của mình đi. Lúc này đây, tôi có tâm trạng khác hẳn với lúc mới vào cửa hàng và tôi không khỏi nghĩ miên man về câu chuyện thằng bé kể cho tôi. Bây giờ, tôi mới nhớ ra mình có đọc thấy trên báo nhiều ngày trước đây có một tai nạn do một tài xế say rượu đã đâm vào một ô tô làm chết tại chỗ một bé gái còn mẹ của bé thì bị thương rất nghiêm trọng. Lúc đó, tôi nghĩ rằng tai nạn đó không phải là trường hợp của cậu bé đã kể.


Hai ngày sau, tôi đọc trên báo thấy đăng tin người phụ nữ xấu số đó đã qua đời. Tôi vẫn không tài nào quên được cậu bé và tự hỏi không biết hai câu chuyện này có liên quan gì đến nhau không. Ngày hôm sau, có chuyện gì cứ thôi thúc tôi khiến tôi bước ra ngoài và mua một bó hoa hồng trắng rồi đem đến nơi cử hành tang lễ cho người phụ nữ trẻ. Ở đó, tôi thấy người phụ nữ nằm trong quan tài trên tay ôm một bó hoa hồng trắng rất đẹp bên cạnh đó là một con búp bê và những bức tranh của cậu bé mà tôi đã gặp ở cừa hàng đồ chơi hôm nào.


Tôi đứng đó nước mắt tuôn trào, cũng từ đó tôi cảm thấy yêu quí người thân của mình hơn và biết trân trọng những tình cảm linh thiêng đó. Tình yêu của cậu bé dành cho em gái và mẹ của mình thật là quá lớn lao. Nhưng chỉ cần có một tích tắc vô trách nhiệm của gã lái xe say rượu kia đã tàn phá hoàn toàn cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Ai đó đã từng nói rằng: “Chúng ta sống được nhờ những cái gì chúng ta có, nhưng chính chúng ta tạo ra ý nghĩa cuộc sống của mình bằng những gì chúng ta chia sẻ với người khác”.

Bó hoa hồng trắng đêm giáng sinh
Bó hoa hồng trắng đêm giáng sinh
Bó hoa hồng trắng đêm giáng sinh
Bó hoa hồng trắng đêm giáng sinh
4 Cỏ Mùa Thu

Tôi là Maria

Tôi là Maria. Tôi đã đính hôn với Giuse, một chàng thợ mộc giỏi giang và nhân hậu.

Một ngày kia, trong giấc mơ, thiên thần đến với tôi và bảo:

- Chúc cô bình an. Chúa đã ban cho cô đầy ơn phúc.

Tôi không hiểu lời thiên thần vừa nói. Thiên thần nói tiếp:


- Chúa rất hài lòng về cô. Cô sẽ có một con trai và đặt tên là Giêsu . Chúa sẽ tôn Người làm vua như đấng tổ phụ David. Triều đại của người sẽ bất diệt.

- Nhưng việc ấy xảy ra thế nào được vì chuyện vợ chồng tôi chưa nghĩ tới.

Tôi bảo thiên thần. Thiên thần đáp:

- Thánh thần sẽ đến. Quyền năng của Chúa sẽ ngự xuống trên cô.

Rồi tôi thức giấc, lòng vừa hạnh phúc vừa hoang mang. Đứa con tương lai của tôi sẽ là vua ư? Vị vua này sẽ giải phóng Israel khỏi ách thống trị La Mã ư?


Ít lâu sau, tôi có thai. Biết chuyện này, Giuse buồn khôn tả. Anh quyết định âm thầm chấm dứt việc hứa hôn giữa hai chúng tôi. Anh không muốn tôi phải xấu hổ trước mọi người.

Nhưng Giuse chưa kịp thực hiện ý định ấy thì một đêm kia thiên thần đã hiện ra với anh và bảo: “ Hãy lấy Maria làm vợ. Đứa trẻ trong lòng cô ấy là bởi thánh thần”.


Tỉnh dậy, Giuse liền đến với tôi và đón tôi về làm vợ. Ngày tháng dần trôi. Việc xảy ra là hoàng đế La mã Augusto truyền lệnh cho mọi người phải về quê quán để kê khai nhân khẩu. Vì thế Giuse đã đưa tôi từ Nazareth về Bethlehem xứ Judea, quê hương của anh, cũng là nơi vua David – tổ phụ anh, đã chào đời hàng trăm năm trước.

Khi chúng tôi đến Bethlehem thì cũng là lúc tôi chuyển dạ sinh con. Các quán trọ đều đã hết chỗ nên chúng tôi phải ở tạm trong một chuồng bò. Giuse đã lấy máng cỏ làm nôi cho con nằm.


Tôi đang ngắm nhìn đứa con xinh đẹp vừa chào đời thì có mấy kẻ mục đồng tới thăm. Chúng kể rằng khi đang nghỉ đêm ở ngoài đồng với bầy cừu thì trên trời chợt có tiếng nói cùng ánh hào quang:


- Đấng Cứu Thế vừa giáng trần. Hãy đến Bethlehem chiêm bái Người!


Một trong những mục đồng quỳ xuống bên Giê su hài đồng và cầu nguyện. Đúng lúc đó, Giê su đang thiêm thiếp ngủ chợt mở mắt và mỉm cười với cậu. Nụ cười đẹp khôn tả. Cậu bảo rằng suốt đời cậu sẽ không bao giờ quên nụ cười ấy.

Khi những mục đồng vừa ra về thì có ba người đàn ông cưỡi lạc đà đến chỗ chúng tôi. Họ cho biết từ Phương Đông tới và là những nhà chuyên nghiên cứu và tìm tòi dấu vết các vì sao. Số là từ nhiều ngày trước, trên bầu trời đã xuất hiện một vì sao rực rỡ. Ai cũng bảo đó là điềm báo về sự ra đời của một vị vua vĩ đại. Chính ngôi sao này đã dẫn đường cho ba người này tới nơi Giê su vừa sinh ra.


Thấy mặt hài nhi, họ bèn sụp lạy rồi bày ra lễ vật gồm vàng, nhũ hương và mộc dược.


Ba nhà thông thái cho hay trước đó đã tới Jerusalem và hỏi: “ Vua Do thái mới sinh ra ở đâu? Chúng tôi đã thấy ngôi sao của Người ở Phương Đông”.


Vua Herod nghe thế bèn cho triệu tập các thượng tế và hỏi:

- Đấng Messia sẽ sinh ra ở đâu?

Các thượng tế thưa:

- Người sẽ sinh ra ở Bethlehem, xứ Judea. Một tiên tri đã viết: “Nơi đó sẽ xuất hiện vị thủ lĩnh chăn dắt Israel.

Vua Herod dọ hỏi ba nhà thông thái về thời điểm họ đã nhìn thấy ngôi sao. Khi ông ta dặn:

- Khi nào các ông gặp được Hài nhi, hãy báo cho ta biết để cùng đến yết bái người.

Nhưng trên đường về quê nhà sau khi gặp Giê su Hài đồng, ba nhà thông thái phương Đông đã không ghé qua vua Herod vì trong giấc mơ, họ được thiên thần báo rằng nếu biết chỗ Hài nhi, Herod sẽ đến giết hại Người.

Cũng trong giấc mơ, Giuse được thiên thần mách bảo:

- Hãy thức dậy và đưa mẹ con Hài nhi sang Ai Cập. Cứ ở bên ấy cho tới khi ta báo lại vì vua Herod đang tìm cách giết Hài nhi.


Giuse liền bừng tỉnh và tức tốc cùng tôi sắp xếp hành lý lên đường. Lúc ấy còn tờ mờ sáng. Khi chúng tôi ngồi lên lưng lừa thì một chàng trai tới gặp chúng tôi. Tôi nhận ra đó chính là mục đồng đã cầu nguyện bên Giê su đêm Giáng sinh. Chàng trai tặng chúng tôi một tảng thịt cừu và một chai rượu nho và bảo rằng chính nhờ lời nguyện cầu của cậu với Chúa Hài đồng mà người cha đang hấp hối của cậu đã được bình phục. Cậu xúc động ngắn nhìn bé Giê su tôi đang bế trong tay. Đúng lúc ấy, trên không trung chợt vang lên một giọng nói thần thánh:


Sáng danh Thiên Chúa trên các tầng trời
Bình an dưới thế cho người thiện tâm.

Tôi là Maria
Tôi là Maria
Tôi là Maria
Tôi là Maria
5 Cỏ Mùa Thu

Đêm thánh vô cùng

Dạo ấy tôi là một chàng mục đồng. Tôi và mấy người bạn trông coi bầy cừu hàng trăm con cho một ông chủ gần Bethlehem. Cha tôi là một bác thợ mộc nghèo còn mẹ tôi lo việc cơm nước cho chồng con. Tôi còn hai đứa em thơ nên cuối tháng được bao nhiêu lương tôi mang về hết cho gia đình.


Có lần cha tôi ốm rất nặng. Mẹ tôi chạy vạy khắp nơi còn tôi nhờ ông chủ ứng trước tiền lương để lo thang thuốc cho cha nhưng bệnh tình ông vẫn không hề thuyên giảm. Nếu cha tôi mất thì gia đình tôi sẽ đi về đâu. Tôi buồn lắm nhưng chẳng biết làm gì hơn khi thần chết ngày càng đến gần với người cha tôi hằng yêu kính.


Đêm đó bọn mục đồng chúng tôi ở ngoài đồng cùng với bầy cừu. Chúng tôi nói chuyện với nhau về ngôi sao lạ rực sáng trên bầu trời từ nhiều ngày qua. Các cụ già nói họ chưa bao giờ nhìn thấy vì sao nào kỳ lạ như thế, cho rằng đây là điềm một biến cố trọng đại sắp đến với nhân loại.


Chúng tôi đang bàn về ngôi sao lạ thì trong không trung chợt bừng lên ánh sáng chói lòa khiến chúng tôi ai nấy đều kinh hãi. Từ ánh hào quang, một tiếng nói lạ thường bảo chúng tôi:

- Hôm nay Đấng Cứu Thế đã giáng sinh nơi Bethlehem. Hãy tới chiêm bái Người.

Nghe thế, lũ mục đồng chúng tôi liền lên đường tới Bethlehem. Ở đấy chúng tôi đã gặp Giuse và Maria với một hài nhi đang nằm thiêm thiếp trong máng cỏ hang bò. Nơi đây ngập tràn ánh sáng của ngôi sao lạ. Lẽ nào Đấng Cứu Thế lại giáng sinh nơi thấp hèn thế này sao?


Như hiểu được ý nghĩ của tôi, Giuse bảo:

- Hoàng đế Augusto truyền mọi người phải về quê quán để kê khai nhân khẩu. Khi đến Bethlehem thì nhà tôi chuyển dạ sinh con. Các quán trọ đều hết chỗ nên chúng tôi phải ở tạm nơi này.

Hài nhi có khuôn mặt sáng láng lạ thường. Tôi quỳ xuống bên hài nhi. Nghĩ tới người cha đau yếu, tôi thì thầm:

- Xin ngài ban phước lành cho gia đình chúng con.

Đang nằm ngủ với đôi mắt nhắm nghiền, hài nhi chợt mở mắt nhìn tôi và nhoẻn miệng cười. Nụ cười đẹp tuyệt vời, suốt đời tôi không bao giờ quên. Bao phen gian khó, mỗi khi nghĩ tới nụ cười ấy thì tôi lại thấy lòng thơ thới, quên hết mọi sầu lo.


Khi chúng tôi sắp chào tạm biệt gia đình Chúa Hài đồng thì xuất hiện ba người đàn ông cỡi lạc đà. Họ cho biết là những người chuyên nghiên cứu và tìm tòi dấu vết các vì sao. Chính ngôi sao kỳ lạ đã dẫn đường họ tới đây. Trông thấy hài nhi họ liền sụp lạy và tôn kính Người. Họ bày ra lễ vật dâng Chúa Hài đồng gồm vàng, nhũ hương và mộc dược.

Trở về với đàn cừu, chúng tôi nói chuyện với nhau mãi về những gì vừa thấy nơi hang đá Bethlehem. Khi trời tờ mờ sáng thì tôi nhìn thấy từ xa xa có ai đang cưỡi lừa hối hả về phía mình. Hình dáng người này rất quen thuộc. Chao ôi, tôi không tin vào mắt mình nữa, chính là cha tôi, người mới hôm qua còn nằm thoi thóp trên giường bệnh. Đúng thật là cha tôi. Khi ông đến gần, hai cha con tôi ôm chầm lấy nhau, xúc động đến rơi nước mắt. Phép lạ nào đã xảy ra với cha? Trước mắt tôi là người cha tráng kiện ngày nào, không hề là người có tấm thân da bọc xương nằm chờ chết. Cha tôi nói với vẻ đầy hân hoan:


- Cha tới để báo tin mừng. Đêm qua mọi bệnh tật trên người cha bỗng dưng biến mất thể như có phép nhiệm màu. Cha lại thấy khỏe mạnh như trước. Từ nay cha lại có thể tiếp tục làm việc để nuôi các con khôn lớn. Cảm ơn con đã hằng lo lắng cho cha.

Tôi bồi hồi nhớ lại nụ cười của Chúa Hài đồng khi nghe lời tôi cầu khẩn. Tôi ôm trầm lấy cha:


- Đấng Cứu Thế vừa giáng trần, cha ạ.

Đêm thánh vô cùng
Đêm thánh vô cùng
Đêm thánh vô cùng
Đêm thánh vô cùng
6 Cỏ Mùa Thu

Đó là đêm trước Noel

Mary Maredante

Hai lần Giáng Sinh trước, bố vẫn gọi điện để hỏi tôi muốn quà gì cho ngày lễ. Tôi nói tên của một cuốn sách nhưng ngừng ngay lại và nói: “Không phải, con muốn bố ghi âm cho con cuốn ĐÊM TRƯỚC NOEL”. Bố im lặng một lúc lâu rồi mới nói bằng giọng chắc nịch của mình: “Ồ lạy Chúa, Mary, sao con lại muốn thế chứ? Con đã bốn mươi tuổi rồi!


Tôi ngừng lại, cảm thấy bối rối nhưng cương quyết: “Bố à, con nhớ lúc được bố ẵm hết mấy anh chị em trên ghế trường kỉ và đọc cho chúng con nghe cuốn ĐÊM TRƯỚC NOEL thật là vui. Con vẫn nhố giọng nói khoẻ khoắn của bố, cảm giác bình yên bên cạnh bố và cái cách bố giả giọng nhân vật. Con thật sự muốn bố làm điều đó, vì hiện nay con đang sống cách nhà gần hai ngàn năm trăm dặm và không thể về, vì vậy được có bố ở bên cạnh, con sẽ hạnh phúc lắm!

Bố trả lời với giọng dịu dàng hơn, nhưng vẫn ngạc nhiên: “Ý con là muốn bố kể chuyện giống hệt ngày xưa, với những tiếng chuông, tiếng huýt sáo và những thứ khác nữa?


- Vâng vâng, đúng đấy bố ạ.

Ông lại im lặng một lúc, rồi nói: “Bố sẽ đọc cho con nghe cuốn sách đó”

Tôi nghe rõ ràng có sự quả quyết và chút nhượng bộ trong giọng nói của ông, “Được rồi, bố sẽ gọi lại cho con vào Giáng Sinh”. Chúng tôi nói thương yêu nhau rồi gác máy. Tôi cảm thấy man mác buồn và cố gắng nghĩ xem tại sao. Có thể là tôi đòi hỏi một người đã bảy mươi sáu tuổi làm một việc nhiều chất tình cảm quá, và có thể bố đang nghĩ về một người lớn như tôi mà đòi hỏi chuyện đó thì hơi điên rồ. nhưng cũng có thể không phải vậy. Tôi chỉ biết rằng cứ mỗi lần nói chuyện với bố, tôi cảm thấy giọng bố dần mệt mỏi hơn. Và tôi bắt đầu biết chấp nhận, nhưng không biết vào lúc nào, rồi sẽ đến cái ngày chúng tôi chẳng bao giờ được nghe giọng nói ấy nữa…


Trước đêm Giáng Sinh, một gói quà nhỏ gói giấy nâu được buộc kĩ lưỡng với rất nhiều băng dán và con dấu được gửi tới. Tên và địa chỉ của tôi được viết bởi nét chữ hoa mỹ của bố với những dấu nhấn hơi là lạ. Bên trong là một cuộn băng có tựa đề viết tay: “ĐÓ LÀ ĐÊM TRƯỚC NOEL.


Tôi bỏ cuộn băng vào máy và lắng nghe giọng nói bố vang lên thật to: “Đó là vào một đêmmmm… trước Giáng Sinh khi tất cả những ngôiiiiiii… nhà… “giống y như hồi chúng tôi con nhỏ! Đến đoạn cuối cùng ông nói tiếp, “Và bây giờ bố sẽ đọc cho con nghe truyện CÁI MÁY NHỎ DIỆU KÌ”. Tôi hiểu ý bố khi ông quyết định gửi kèm cho tôi một trong những mẩu chuyện được yêu thích nhất của chúng tôi ngày xưa. Đó cũng là câu chuyện mà chúng tôi đã đọc cho mẹ nghe lúc bà mất vì một căn bệnh ung thư ba năm trước.


Cuộn băng còn tiếp tục với tiếng hát của ca đoàn Mormon Tabenacle trong bài hát “Silent Night”, bài hát yêu thích mà gia đình chúng tôi cũng đã từng hát với nhau trong đêm Giáng Sinh trước khi đi ngủ. Rồi bài “ Oh Come All Ya Faithful”… hết bài này tới bài khác cho đến cuối cuộn băng. Tôi đi ngủ thật ngon trong đêm Giáng Sinh và thầm cám ơn Thượng đế đã mang lại một phép màu nữa cho bố.


Tháng Năm sau đó bố mất thật bất ngờ. Không còn những cú điện thoại vào những ngày Chủ nhật, cũng không còn ai gọi điện hỏi tôi: “Gia đình Gospel thế nào rồi, Mary?” và cũng không còn ai nói “Bố yêu con” nữa. Nhưng giọng nói của ông thì vẫn còn và luôn nhắc nhở tôi rằng, tôi có thể thực hiện được những điều tôi đã quyết, và tôi cũng có thể dùng tình cảm của mình để bao bọc, chở che người khác, ngay cả khi có khó khăn. Đó là sức mạnh của tình yêu.


Giáng Sinh năm nay tôi sang lại cuộn băng của bố và gửi cho các anh chị em của tôi, điều đó làm họ rất bất ngờ. Em gái út của tôi gọi điện đến và nghen ngào nói: “Mary, em mới nhận được cuộn băng. Chị có để ý là bố bảo đó là ngày mười chín tháng Mười hai trong cuốn băng không? Hôm nay đấy. Lúc em mới bỏ cuộn băng vào máy ở phòng khách, thì Holden, đứa con trai hai tuổi rưỡi của em từ nhà bếp chạy ra kêu thật lớn: “Ông ngoại đến, ông ngoại đến!” Có lẽ chị có thể thấy được bố đấy! Mary, nhìn xung quanh xem. Bố đang ở đây đấy!


Tôi nhớ mãi lời nói đó của em tôi.

Đó là đêm trước Noel
Đó là đêm trước Noel
Đó là đêm trước Noel
Đó là đêm trước Noel




Khách quan đầy đủ chính xác

Là top 3 tiêu chí mà Toplist.vn luôn luôn hướng tới để đem lại những thông tin hữu ích nhất cho cộng đồng

Công Ty cổ Phần Toplist
Địa chỉ: Tầng 3-4, Tòa nhà Việt Tower, số 01 Phố Thái Hà, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội
Điện thoại: O369132468 - Mã số thuế: 0108747679
Giấy phép mạng xã hội số 370/GP-BTTTT do Bộ Thông tin Truyền thông cấp ngày 09/09/2019
Chính sách bảo mật / Điều khoản sử dụng