Top 10 Bài thơ viết về mẹ của nhà thơ Xuân Quỳnh hay nhất

Phương Kem 1968 0 Báo lỗi

Xuân Quỳnh (6 tháng 10 năm 1942 – 29 tháng 8 năm 1988), tên đầy đủ là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, là một nữ nhà thơ người Việt Nam, những tác phẩm của bà luôn mang ... xem thêm...

  1. Phải đâu mẹ của riêng anh

    Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi

    Mẹ tuy không đẻ, không nuôi

    Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong

    Ngày xưa má mẹ cũng hồng

    Bên anh, mẹ thức lo từng cơn đau

    Bây giờ tóc mẹ trắng phau

    Để cho mái tóc trên đầu anh đen

    Đâu con dốc nắng đường quen

    Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần

    Thương anh thương cả bước chân

    Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao

    Lời ru mẹ hát thuở nào

    Truyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:

    Nào là hoa bưởi, hoa chanh

    Nào câu quan họ mái đình cây đa…

    Xin đừng bắt chước câu ca

    Đi về dối mẹ để mà yêu nhau

    Mẹ không ghét bỏ em đâu

    Yêu anh em đã là dâu trong nhà

    Em xin hát tiếp lời ca

    Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn

    Hát tình yêu của chúng mình

    Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng

    Giữa ngàn hoa cỏ núi sông

    Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ

    Chắt chiu tự những ngày xưa

    Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.

    Mẹ của anh
    Mẹ của anh
    Mẹ của anh
    Mẹ của anh

  2. – Con yêu mẹ bằng ông trời

    Rộng lắm không bao giờ hết


    – Thế thì làm sao con biết

    Là trời ở những đâu đâu

    Trời rất rộng lại rất cao

    Mẹ mong, bao giờ con tới!


    – Con yêu mẹ bằng Hà Nội

    Để nhớ mẹ con tìm đi

    Từ phố này đến phố kia

    Con sẽ gặp ngay được mẹ


    – Hà Nội còn là rộng quá

    Các đường như nhện giăng tơ

    Nào những phố này phố kia

    Gặp mẹ làm sao gặp hết!


    – Con yêu mẹ bằng trường học

    Suốt ngày con ở đấy thôi

    Lúc con học, lúc con chơi

    Là con cũng đều có mẹ


    – Nhưng tối con về nhà ngủ

    Thế là con lại xa trường

    Còn mẹ ở lại một mình

    Thì mẹ nhớ con lắm đấy


    Tính mẹ cứ là hay nhớ

    Lúc nào cũng muốn bên con

    Nếu có cái gì gần hơn

    Con yêu mẹ bằng cái đó


    – À mẹ ơi có con dế

    Luôn trong bao diêm con đây

    Mở ra là con thấy ngay

    Con yêu mẹ bằng con dế.

    Con yêu mẹ
    Con yêu mẹ
    Con yêu mẹ
    Con yêu mẹ

  3. “… Thân gái như hạt mưa sa

    Hạt vào gác tía, hạt ra vũng lầy”

    Tiếng mẹ ru xưa chồng chất đắng cay

    Trong đôi mắt thức đêm dài thăm thẳm

    Bên ngọn đèn con lắt leo không đủ ấm

    Bàn tay gầy mài miệt chiếc thoi tơ

    Ngày lại ngày dệt tấm vải thô sơ

    Tàn hơi sức không tìm ra lẽ sống

    Hạt mưa sa trên bùn lầy nước đọng

    Một kiếp người nhắm mắt lệ còn rơi…

    Tuổi thơ tôi lạc lõng giữa đời

    Như một cánh chim bơ vơ mất tổ

    Ai biết đâu con bé mồ côi đó

    Nay lớn khôn rồi – cô gái văn công

    Đem lòng vui tôi dệt tấm đời chung

    Cánh tay mềm dưới hoa đèn lấp lánh

    Đâu phải tiếng ru buồn bên khung cửi lạnh

    Của mẹ xưa. Tôi cất lời ca

    Rằng: “đời tôi không giống hạt mưa sa”

    Mà ánh nắng của ngày xuân mơ ước

    Hôm nay tôi dừng lại bên đường quê năm trước

    Sau luỹ tre xanh vẳng tiếng à ơi…

    Tiếng người mẹ nào dìu dặt quanh nôi

    Hay đây tiếng của niềm vui bát ngát

    Mẹ ơi mẹ từ trong lòng đất

    Có nghe chăng đời hát yêu thương?

    Tiếng mẹ
    Tiếng mẹ
    Tiếng mẹ
    Tiếng mẹ
  4. Rào rào tiếng những bầy ong

    Chuyên cần là tiếng cái tằm nhả tơ

    Mẹ còn đang bận đưa ru

    Cái hoa bận đỏ cái hồ bận xanh

    Hạt cây đang bận nảy mầm

    Con quay quay có một mình ngoài kia

    Ngủ đi con hãy ngủ đi

    À ơi… cái ngủ đang về cùng con

    Từ trong lá cỏ tươi non

    Vượt lên mặt đất vẫn còn mảnh bom

    Từ ngôi nhà mới vừa làm

    Nghe trong cái ngủ nồng nàn mùi vôi

    Ngủ đi qua suối qua đồi

    Qua trong lòng đất, những lời ru, qua…

    Đây dòng sữa trắng như ngà

    Dẫu thôi hạt sạn, dẫu xa cửa hầm

    Vẫn còn bùn lấm đôi chân

    Tuy nguồn nước đã trong ngần lời ru

    À ơi… ngọn lửa ngày xưa

    Mẹ nuôi dưới đất bây giờ về đâu?

    Nhìn lên rực rỡ trên đầu

    Lửa hôm qua đã trong màu cờ bay

    Đất chung sống với ban ngày

    Người chung sống với hàng cây người trồng

    Lại thương con dế dưới hầm

    Những năm bom đạn sống cùng lời ru

    Đã tan những đám mây mù

    Ông trăng tròn giữa đêm thu mát lành

    Cái nôi thôi mắc cửa hầm

    Trắng tinh cái tã, xanh trong bầu trời

    “Ba tháng lẫy, bẩy tháng ngồi”

    Con đường xa tắp đất thời mênh mông

    Gió lên từ những khu rừng

    Mùi hương thơm tự trong lòng của hoa

    Bốn phương đâu cũng quê nhà

    Như con tàu với những ga dọc đường

    Đất qua rồi những đau thương

    Có chăng lời hát vẫn còn mà thôi

    À ơi… con ngủ… à ơi…

    Lời ru trên mặt đất
    Lời ru trên mặt đất
    Lời ru trên mặt đất
    Lời ru trên mặt đất
  5. Tháng xuân này mẹ có về không?

    Con thắp nén hương thơm ngát

    Bờ đê cỏ ướt

    Lá tre xào xạc đường làng

    Sông Nhuệ đò sang

    Hoa xoan tím ngõ

    Cánh cò trắng xóa

    Như lời ru của mẹ bay về


    Những lời ru vời vợi canh khuya

    Con vẫn nhớLời mẹ hát có đôi bờ cách trở

    Có bên này bên nớ ngóng trông nhau

    Kẻ Bắc người Nam, tay đứt lòng đau

    Sông Gianh trập trùng giáo mác

    Đường xứ Huế non xanh nước biếc

    Muốn vô mà sợ phá Tam Giang


    Con lớn lên

    Đất đã bao đời chia cắt

    Bao đời trận mạc

    Trong lời mẹ hát

    Có bao lòng vợ tiễn đưa chồng

    “Chàng ơi đưa gói thiếp mang

    Đưa gươm thiếp vác

    cho chàng đi không…”

    Mây trắng bay về biển mặn phương Nam

    Một trăm trứng Âu Cơ

    Bao giờ đoàn tụ?

    Mẹ ạ, hoa xoan bay đầy ngõ

    Mùa xuân này đất nước rộn ràng sao

    Đất nước vừa qua cuộc chiến đấu dài lâu

    Bao dặm đường bao chặng lửa

    Chúng con vượt qua bao dòng sông cách trở

    Bao đèo cao thác lớn dọc Trường Sơn

    Qua truông nhà Hồ, qua phá Tam Giang

    Con đã tới mũi Cà Mau sóng vỗ

    Những vùng đất trong giấc mơ tuổi nhỏ

    Những đèn vui lửa sáng của muôn nhà

    Người đã bên nhau, cầu đã nối bờ

    Càng thương mẹ, thương câu hát cũ

    Trời đã hết những loài quỷ dữ

    Chim liền bầy, cành hết phải xa cây

    Đứa con gái bé gầy

    Đứa con nghèo của mẹ

    Như suối nhỏ đã ra sông ra bể

    Như cánh buồm đã tới bến bờ xa

    Mưa không còn lạnh nữa những lời ru

    Tằm thêm kén, đời thêm câu hát mới

    Hoa gạo đỏ bên sông, làng mở hội

    Ngỡ mẹ về trong sớm xuân nay

    Mẹ cùng con đi giữa muôn người

    Áo son thắm, miệng trầu thơm ngát.

    Gửi mẹ
    Gửi mẹ
    Gửi mẹ
    Gửi mẹ
  6. Lời ru ẩn nơi nào

    Giữa mênh mang trời đất

    Khi con vừa ra đời

    Lời ru về mẹ hát


    Lúc con nằm ấm áp

    Lời ru là tấm chăn

    Trong giấc ngủ êm đềm

    Lời ru thành giấc mộng

    Khi con vừa tỉnh giấc

    Thì lời ru đi chơi

    Lời ru xuống ruộng khoai

    Ra bờ ao rau muống

    Và khi con đến lớp

    Lời ru ở cổng trường

    Lời ru thành ngọn cỏ

    Đón bước bàn chân con

    Mai rồi con lớn khôn

    Trên đường xa nắng gắt

    Lời ru là bóng mát

    Lúc con lên núi thẳm

    Lời ru cũng gập ghềnh

    Khi con ra biển rộng

    Lời ru thành mênh mông.

    Lời ru của mẹ
    Lời ru của mẹ
    Lời ru của mẹ
    Lời ru của mẹ
  7. Thằng em thì hay hỏi

    Không kể chuyện như anh

    (Tuy con, má chẳng sinh

    Con vẫn quen gọi má)


    – Má ơi ai sinh cá

    Ai làm ra cái kem

    Đêm sao lại màu đen

    Ban ngày sao màu trắng?…

    – Ban ngày làm bằng nắng

    Màu xanh làm bằng cây

    Quả ớt làm bằng cay

    Tiếng ồn sinh tàu điện

    Gió trong con ốc biển

    Ghé tai nghe mà xem…

    A lại còn cái kem

    Thì làm bằng mùa rét

    Bông hoa làm bằng tết

    Tết làm cho hương thơm

    Con làm bằng yêu thương

    Của cha và của mẹ

    Của bà và của ông

    Của má nữa – biết không?

    Con làm bằng tất cả!

    Cắt nghĩa
    Cắt nghĩa
    Cắt nghĩa
    Cắt nghĩa
  8. Ông trăng vẫn cao trên đầu

    Con gà còn chưa gáy sáng

    Bập bùng lửa bếp đã hồng

    Mẹ già dậy rồi, đun nước


    Để mấy thằng con bộ đội

    Uống cho ấm bụng đường xa

    Chúng lo đi mẹ chưa dậy

    Nên chào mẹ từ hôm qua


    Một thằng quê ở miền Nam

    Cả ngày quen kêu: “má… má”

    Thấy mẹ ăn cơm tép diu

    Nó bảo: quê con nhiều cá

    Bao giờ thống nhất Bắc Nam

    Con mang về đây biếu má


    Còn con – quê con ở Huế

    Mời mẹ bao giờ vào chơi

    Thăm sông Hương thăm thành cổ

    Con đưa mẹ đi khắp nơi


    Biết mẹ bận làm hợp tác

    Chúng chăm giúp mẹ việc nhà

    Đống giấm chúng đốt tối qua

    Có dễ bây giờ còn cháy


    Đã cách mười năm kháng chiến

    Vẫn giống các anh khi xưa

    Ôi mấy thằng con bộ đội

    Cái nết sao mà dễ ưa!


    Mẹ dong mớ rơm lửa bùng

    Ấm nước reo lên khe khẽ

    Bỗng trong lòng mẹ xốn xang

    Chúng chưa đi sao nhớ thế!


    Rót nước chè tươi vào tích

    Ủ trong ấm giỏ để bàn

    Mẹ vội chạy ra ngoài bãi

    Bẻ dăm bảy bắp ngô non


    Hẳn luộc nồi ngô còn kịp

    Trời chưa sáng rõ mặt người

    Chắc chúng còn đang ngủ kỹ

    Dậy ăn, đi cũng vừa thôi


    Rón rén mẹ bước vào nhà

    Ô… sao không nghe tiếng thở

    Ấm nước trên bàn nóng nguyên

    Ngọn đèn hãm xanh hạt đỗ


    Mẹ vội vặn to ngọn đèn

    Soi lại chỗ giường chúng ngủ

    Chiếu đã gấp lại gọn gàng

    Chúng đi… chúng đi rồi đó!


    Ôi cái thằng con ở Huế

    Tiếng nói nghe sao nhỏ nhẹ

    Ôi cái thằng con Sài Gòn

    Cả ngày quen kêu: “má… má”


    Bao giờ thống nhất Bắc Nam

    Nó mang về đây con cá

    Bao giờ thống nhất Bắc Nam

    Để mẹ về chơi quê Huế.

    Lòng mẹ
    Lòng mẹ
    Lòng mẹ
    Lòng mẹ
  9. - Mẹ ơi, bông hoa kia

    Là của ai hở mẹ?

    Cái màu xanh trên cửa

    Kia nữa là của ai?


    – Của con đấy con ơi

    Đều của con tất cả

    Cái màu xanh trên cửa

    Cái bông hoa cuối vườn

    Ông mặt trời chiều hôm

    Tiếng chim kêu buổi sáng

    Cái mặt ao lặng lặng

    Có con cá đang bơi

    Cái dòng sông trôi trôi

    Có con thuyền mới đỗ…

    Là của con cả đó

    Cả mẹ cũng của con


    Con ôm mẹ con hôn:

    – Của con sao nhiều thế?

    Ừ của con nhiều quá

    Nhưng mẹ lại nhiều hơn

    Vì tất cả của con

    Mà con là của mẹ.

    Mẹ và con
    Mẹ và con
    Mẹ và con
    Mẹ và con
  10. Trời sinh ra trước nhất

    Chỉ toàn là trẻ con

    Trên trái đất trụi trần

    Không dáng cây ngọn cỏ

    Mặt trời cũng chưa có

    Chỉ toàn là bóng đêm

    Không khí chỉ màu đen

    Chưa có màu sắc khác


    ***


    Mắt trẻ con sáng lắm

    Nhưng chưa thấy gì đâu!

    Mặt trời mới nhô cao

    Cho trẻ con nhìn rõ

    Màu xanh bắt đầu cỏ

    Màu xanh bắt đầu cây

    Cây cao bằng gang tay

    Lá cỏ bằng sợi tóc

    Cái hoa bằng cái cúc

    Màu đỏ làm ra hoa

    Chim bấy giờ sinh ra

    Cho trẻ nghe tiếng hót

    Tiếng hót trong bằng nước

    Tiếng hót cao bằng mây

    Những làn gió thơ ngây

    Truyền âm thanh đi khắp

    Muốn trẻ con được tắm

    Sông bắt đầu làm sông

    Sông cần đến mênh mông

    Biển có từ thuở đó

    Biển thì cho ý nghĩ

    Biển sinh cá sinh tôm

    Biển sinh những cánh buồm

    Cho trẻ con đi khắp

    Đám mây cho bóng rợp

    Trời nắng mây theo che

    Khi trẻ con tập đi

    Đường có từ ngày đó

    Nhưng còn cần cho trẻ

    Tình yêu và lời ru

    Cho nên mẹ sinh ra

    Để bế bồng chăm sóc

    Mẹ mang về tiếng hát

    Từ cái bống cái bang

    Từ cái hoa rất thơm

    Từ cánh cò rất trắng

    Từ vị gừng rất đắng

    Từ vết lấm chưa khô

    Từ đầu nguồn cơn mưa

    Từ bãi sông cát vắng...


    Biết trẻ con khao khát

    Chuyện ngày xưa, ngày sau

    Không hiểu là từ đâu

    Mà bà về ở đó

    Kể cho bao chuyện cổ

    Chuyện con cóc, nàng tiên

    Chuyện cô Tấm ở hiền

    Thằng Lý Thông ở ác...

    Mái tóc bà thì bạc

    Con mắt bà thì vui

    Bà kể đến suốt đời

    Cũng không sao hết chuyện


    Muốn cho trẻ hiểu biết

    Thế là bố sinh ra

    Bố bảo cho biết ngoan

    Bố dạy cho biết nghĩ

    Rộng lắm là mặt bể

    Dài là con đường đi

    Núi thì xanh và xa

    Hình tròn là trái đất...


    Chữ bắt đầu có trước

    Rồi có ghế có bàn

    Rồi có lớp có trường

    Và sinh ra thầy giáo...

    Cái bảng bằng cái chiếu

    Cục phấn từ đá ra

    Thầy viết chữ thật to

    “Chuyện loài người” trước nhất.

    Chuyện cổ tích về loài người
    Chuyện cổ tích về loài người
    Chuyện cổ tích về loài người



Công Ty cổ Phần Toplist
Địa chỉ: Tầng 3-4, Tòa nhà Việt Tower, số 01 Phố Thái Hà, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội
Điện thoại: 0369132468 - Mã số thuế: 0108747679
Giấy phép mạng xã hội số 370/GP-BTTTT do Bộ Thông tin Truyền thông cấp ngày 09/09/2019
Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nguyễn Duy Ngân
Chính sách bảo mật / Điều khoản sử dụng | Privacy Policy