Top 10 Bài viết tri ân thầy cô giáo nhân ngày 20/11 hay và ý nghĩa nhất

10-11-2018 10 24280 0 0 Báo lỗi

Tháng 11 - tháng tri ân thầy cô xin gửi đến lời cảm ơn sâu sắc nhất vì công dạy dỗ của các thầy cô cho các lớp học trò nên người. Không có một chuẩn mực nào để quyết định nên tặng quà gì cho thầy cô nhưng sẽ có một chuẩn mực cho tình cảm, đó là phải xuất phát từ tâm hồn học trò. Và ngay sau đây sẽ là những bài viết tri ân nhân ngày 20/11, như một món quà tinh thần gửi tặng các thầy cô giáo.

1 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 1

Với mỗi thế hệ học trò, có lẽ mái trường chính là nơi ghi dấu một thời tuổi trẻ sôi nổi, bồng bột đầy hăm hở với bao yêu thương, khát vọng. Nó ôm ấp biết bao nhiêu kỷ niệm về tình thầy, tình bạn. Nó chắp cánh cho những ước mơ của ta bay đến chân trời trí tuệ…. Mỗi con người khi đã lớn lên có lẽ đều để lại những dấu ấn riêng cho mình về khoảng thời gian đẹp nhất trong đời ấy. Tuổi học trò với những mộng mơ, những lo âu bất chợt, những ý tưởng chợt đến rồi chợt đi. Tất cả đều được vun đắp và lớn lên dưới mái trường – nơi ta luôn có bạn bè và thầy cô bên cạnh sẻ chia những vui buồn cùng ta.


Mấy ai là kẻ không thầy
Thế gian thường nói không thầy sao nên.

Thầy cô, chỉ với hai tiếng thôi mà sao chúng em cảm thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu vào trong mỗi con người. Để đến khi trở thành những thầy giáo, cô giáo sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những người dẫn đường chỉ lối cho chúng em trên con đường đời của riêng mình, người vun đắp những ước mơ của chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn.

Mỗi thầy cô giáo là một người lái đò cần mẫn. Khi năm học kết thúc cũng chính là lúc những chuyến đò đã bắt đầu cập bến. Một chuyến đò với biết bao công sức và tâm huyết. Một chuyến đò chở biết bao tri thức, tình cảm mà thầy cô muốn gửi vào mỗi chúng em. Chúng em biết rằng để làm được điều đó thầy cô đã phải thức khuya, miệt mài, cặm cụi bên trang giáo án. Chúng em biết rằng đó là tất cả những giọt mồ hôi, nước mắt của các thầy cô. Tình yêu thương vô bờ bến ấy chúng em sẽ luôn trân trọng và cất giữ mãi trong trái tim.

Thầy cô là người luôn dành tất cả mọi yêu thương cho đứa học trò của mình, kể cả những đứa học trò mà luôn làm mình phát bực la lớn lên và mời đi ra khỏi lớp. Thậm chí có thể là đình chỉ học môn đó một tuần cũng có. Thầy cô là người luôn phải chịu đựng bởi bao trò tai quá mà những đứa học trò gây ra, hay thường là những vị cứu tinh của những học sinh bị bắt nạt. Có thể nói thầy cô như là những thần tượng của học trò, hay là người cha, người mẹ thứ hai vậy. Chính thầy cô là người mở tung cánh cửa cho chúng ta tiếp cận biển khôn của con người, để thấy mình còn rất nhỏ bé. Không quản nhọc nhằn, thầy cô đã không ngơi nghỉ khai sáng cho từng lớp học trò, tạo dựng cho chúng con một tương lai tươi sáng qua con đường hoc vấn, chữ nghĩa. Và thế giới ngày mai có huy hoàng, rực rỡ bởi lớp thanh niên trẻ thì đó cũng chính là công của những người thầy, người cô hi sinh vì học trò. 

Tình yêu thương mà mỗi thầy cô dành cho những đứa học trò yêu quý của mình cũng giống như tình cảm cha mẹ dành cho chúng em vậy. Chẳng vậy mà người ta vẫn thường hay nói thầy cô là những người cha, người mẹ thứ hai của chúng em. Thầy cô an ủi và là nguồn động viên vô cùng to lớn đối với chúng em mỗi lần chúng em thất bại, vấp ngã hay là niềm hạnh phúc được nhân đôi những khi thành công. Nhìn những giọt nước mắt đau khổ của chúng em mỗi lần vấp ngã, thầy cô cũng chẳng dấu nổi  nước mắt. Những lần như thế thầy cô đều ôm chúng em vào lòng và mong sao sự ấm áp đó sẽ xoa dịu nỗi đau trong lòng mỗi học trò mà thầy cô yêu thương như con.

Chúng em đang dần lớn lên và cũng đã được học rất nhiều thầy giáo, cô giáo. Mỗi người thầy, người cô là một người chăm sóc vườn hoa để mỗi bông hoa sẽ tươi tốt và trở thành một con người có ích cho xã hội. Mỗi thầy cô dạy dỗ chúng em dù tính cách khác nhau nhưng tất cả đều có chung một tình yêu nghề, yêu học trò và cả sự nhiệt huyết trong mỗi con người.

Thầy cô kính mến! Ngày 20-11 đang đến gần. Dù không biết làm gì để đáp lại công ơn to lớn ấy nhưng chúng em cũng xin kính dâng lên các thầy, các cô những lời thành kính và tri ân nhất xuất phát từ sâu trong mỗi trái tim của chúng em. Chúng em xin hứa sẽ học tập thật tốt, sẽ gặt hái được nhiều thành công trong cuộc sống để xứng đáng với những kì vọng và mong mỏi của thầy cô. Dù sau này trên con đường của chúng em dẫu có phong ba, bão táp,chúng em sẽ luôn vững tin bước qua vì chúng em biết ở một nơi nào đó thầy cô vẫn đang mỉm cười và dõi theo chúng em.

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)

2 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 2

Alexander the Great nói: "tôi mang ơn cha mẹ cho tôi sự sống, nhưng tri ân thầy tôi đã dạy tôi sống đẹp". Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Còn đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì thầy cô giáo chính là những người cha, người mẹ thứ hai.


Từ hồi còn đi học mẫu giáo cô dạy ta cách ăn, cách chào, dạy ta viết chữ, từ chữ O tròn tới chữ A đầu bảng chữ cái... từ những thứ đầu tiên cho tới lúc vào lớp 1 thầy cô dạy ta đọc dạy ta ghép chữ ghép vần, dạy ta kĩ năng sống, lên từng lớp thầy cô lại dậy cho ta thêm những điều hay lẽ phải, cho đến khi lên đại học thầy cô dạy lại dạy ta những kiến thức mới, trang bị cho ta hành trang bước vào đời, đưa con thuyền tương lai cập bến an toàn và cho ta những kỉ niệm học trò không thể nào quên, họ như những người cha người mẹ thứ hai của chúng ta vậy. 


Cứ thế từng ngày, chúng ta bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức và thầy cô thì luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp.


Sau này dù có lớn lên, có đi xa, có thành công, dù những con người xưa ấy đã già, đã về hưu nhưng một thứ không thể thay đổi trong quá khứ đó là họ từng là thầy của chúng ta, là những người tạo ra tương lai cho cả một đất nước. Bất kể một nghề nào chính đáng cũng cao quý nhưng người ta thường nói nghề “Giáo” là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý. Họ không đơn giản chỉ là những người dẫn đường đưa lối họ còn là người giữ lửa và truyền lửa cho chúng ta, truyền ngọn lửa ấm áp tình thương, truyền ngọn lửa lỗ lực hi vọng, chẳng những thế họ còn là người bác sĩ chữa lành những vết thương ngây thơ của chúng ta mà chẳng viên thuốc nào có sức mạnh ấy cả.


Mấy ai là kẻ không thầy

Thế gian thường nói không thầy sao nên.


Thầy cô, chỉ với hai tiếng thôi mà sao chúng em cảm thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu vào trong mỗi con người họ. Để đến khi trở thành những thầy giáo, cô giáo sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên. Thầy cô chính là những người dẫn đường chỉ lối cho chúng em trên con đường đời của riêng mình, người vun đắp những ước mơ của chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn. Ngày 20-11 sắp tới, ngày mà cả nước ta tri ân tới những người thầy người cô ấy, những con người thầm lặng cống hiến cả cuộc đời cho mỗi thế hệ học trò, những món quà quý giá mà chúng ta tặng họ, với họ có lẽ chẳng có gì quý hơn sự trưởng thành và sự thành công của chúng ta, đó thành quả của sự nỗ lực của cả cô, thầy và trò cùng tạo nên. Rồi sau này khi rời xa mái trường chúng ta sẽ cảm thấy tiếc nuối và mong thời gian trở lại để thêm một lần ngồi dưới lớp nghe thầy giảng, thêm một lần được thầy cô mắng phạt, thêm một lần được cô an ủi, thêm một lần được thầy cô khen ngợi, thêm một lần thôi... nhưng thời gian đâu có thể quay trở lại cũng như chúng ta, ai có thể sống hai lần? bởi vậy hãy trân trọng những con người góp phần không nhỏ mang cho ta hạnh phúc, tương lai…


Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay 

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng 

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn 

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi 

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi ... 

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại 

Mái chèo đó là những viên phấn trắng 

Và thầy là người đưa đò cần mẫn 

Cho chúng con định hướng tương lai.


Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi 

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa 

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
3 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 3

"Có một nghề bụi phấn dính đầy tay
Người ta bảo là nghề trong sạch nhất
Có một nghề không trồng cây trên đất
Lại nở cho đời những đóa hoa thơm "


Trong cái tiết trời se se lạnh, cái lất phất của những cơn mưa cuối tháng 11, em bỗng nhận ra ngày 20.11 đã sắp đến rồi – ngày để mỗi chúng ta nói lời tri ân đối với các thế hệ thầy cô. 


Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai là nguồn động lực giúp tôi trưởng thành? Ai đã vực tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã? Ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đến trường? Ai? Hai chữ Thầy Cô bình dị ấy cứ thiêng liêng dần trong kí ức, trong tâm hồn chúng em. Được đi học, được biết Thầy, biết Cô chúng em càng hiểu vai trò của Thầy, Cô, càng ghi sâu công ơn thầy cô, những người chắp cánh ước mơ cho bao thế hệ học trò chúng em trở thành hiện thực. Thầy cô là những kĩ sư tâm hồn, những người đang tạo ra cho xã hội, cuộc sống những sản phẩm là những Con Người. Để những sản phẩm của mình luôn chỉ là chính phẩm chứ không bao giờ là thứ phẩm, các Thầy, Cô đã lao động đến mức quên cả chính bản thân mình.


“Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.” Người Thầy với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. Thầy cô như ngọn hải đăng soi sáng bước chúng em đi. Thầy cô lại là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy cô cho em niềm tin, niềm hi vọng. Thầy cô dạy chúng em học tập, biết yêu quê hương đất nước. Thầy cô là nguồn động viên tinh thần của chúng em. 


Dòng đời vẫn cứ trôi, những chiếc đò hằng năm thầy cô vẫn cần mẫn chở khách sang sông, nhưng có lẽ chẳng mấy ai đã từng ngồi trên chuyến đò thầy cô chở lại không quay lại với hai chữ “biết ơn”. Biết bao lần găp phải khó khăn và muốn từ bỏ ước mơ thì những lời nói và bài học thầy cô chia sẻ cho em chính là động lực vực em đứng dậy và cho em niềm tin để bước tiếp. Đó chính là niềm tin chiến thắng:

“…..Dẫu có khó khăn thì bạn ơi vẫn luôn tin rằng                

Dẫu có đớn đau thì bạn ơi hãy giữ một niềm tin                 

Niềm tin chiến thắng sẽ đưa ta đến bến bờ vui                

Niềm tin chiến thắng nối con tim yêu thương mọi người                

Niềm tin chiến thắng sẽ đưa ta đến giữa cuộc đời                

Niềm tin chiến thắng luôn mãi trong tim mỗi chúng ta….”

Ngày 20 tháng 11 sắp tới rồi, chúng em xin gửi tới thầy cô muôn vàn lời chúc tốt đẹp nhất. Chúc thầy cô luôn thành công, hạnh phúc trong cuộc sống và có thật nhiều sức khỏe để tiếp tục chèo lái những chuyến đò qua sông.

Chúng em hứa sẽ học tập thật tốt, để sau này khi bước tới vinh quang, thầy cô có thể tự hào về đứa học trò mà cô đã dìu dắt. Thầy Cô ơi, ở một nơi nào đó không xa đâu, vẫn có một đứa học trò luôn nhớ đến cô, vẫn khắc sâu tên cô vào trái tim. Đơn giản vì chúng em biết rằng cô là người đã mang cho chúng em một cái nhìn khác về cuộc sống, những bài học kinh nghiệm quí báu...

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
4 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 4

“Chuyện một con đò dãi dầm nắng mưa

Lặng lẽ chở bao dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò…?”

Năm tháng đằng đẵng trôi, người lái đò vẫn mãi lặng thầm lái những con đò tri thức nối nhau cập bến, bỏ quên nỗi nhọc nhằn mà mỉm cười nhìn đàn con thơ tung cánh về tương lai…

Ai đó từng nói, nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý. “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” – Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy. Những lời giảng đầy nhiệt huyết cùng sự quan tâm ân cần của thầy cô đã dìu dắt bao thế hệ học trò trưởng thành. Thầy cô dạy đàn con thơ từng con chữ, dạy cả cách làm người. Như người lái đò tận tuỵ đêm ngày, thầy cô đưa biết bao thế hệ học trò qua dòng sông tri thức để cập bến bờ tương lai mơ ước.


Những dòng sông dài, sâu nhiều chỗ nước xoáy ẩn chứa nhiều sự nguy hiểm từng ngày vẫn lặng lẽ đưa đò. Để rồi thời gian trôi qua người khách đi đò năm nào đã cập bến ước mơ, tung đôi cánh vào khoảng trời riêng. Một ngày ngoảnh lại vẫn con sông năm nào, vẫn người lái đò nơi ấy đang đưa người cập bến tri thức. Đã biết bao chuyến đò cập bến trong cuộc đời người lái đò và đã biết bao thế hệ học sinh trưởng thành dưới bàn tay ấm áp của người thầy người cô. Thầy cô cho em cho chữ, cho em học đạo làm người, mở cánh cửa tương lai giúp em tự tin bước vào xã hội công nghiệp hóa, hiện đại hóa.

Công lao ấy vô cùng to lớn, thầy cô bỏ cả tâm huyết của mình để truyền dạy cho học sinh chỉ mong học trò của mình có một tương lai tốt đẹp. Rồi mai đây, chúng con khôn lớn, có đủ khả năng trí lực để chắp cánh bay vào đời, tìm ra điều lạ điều thú vị trong cuộc sống. Những lời căn dặn, nhắc nhở ngày nào con vẫn mang bên mình, cũng chính là hành trang phục vụ bước đường con đang đi và sẽ đi tới, mỗi lời nói đã chắp cánh, nâng bước chân con.

Công lao to lớn như “trời cao, biển rộng” khó có thể đền đáp hết được. Ngay từ bây giờ khi còn là học sinh hãy dành hết sức mình để học tập thật tốt, cố gắng không phụng sự kì vọng của thầy cô đối với mình.

Với tất cả học sinh, đây là cơ hội để ta bày tỏ lòng biết ơn và kính trọng đối với các thầy cô giáo. Chúng em mong rằng thầy cô – những người lái đò thầm lặng sẽ luôn giữ vững tay chèo đưa con thuyền chở những người tri thức đến được bến bờ ước mơ.

Sắp đến ngày Nhà giáo Việt Nam, chúng em xin chúc thầy cô đang đứng trên bục giảng, các thầy cô ở ngoài đời thường mạnh khỏe, công tác tốt để có thể truyền đạt cho học sinh những kiến thức bổ ích, những kinh nghiệm quý báu để chúng em tự tin bước vào đời.

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
5 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 5

“Tạ ơn thầy đã dẫn con vào rừng trí thức

Cảm nghĩa cô đã dắt trò đến biển yêu thương”


Từ khi mở mắt chào đón cuộc đời, em đã cảm nhận được tình cảm thiêng liêng vô giá của cha, của mẹ. Năm tháng qua đi, những tình thương ấy nuôi nấng tôi nên người và lúc ấy, em tưởng rằng trong cuộc đòi này chỉ có cha mẹ là những người dành cho mình tình yêu thương cao đẹp nhất. Nhưng không, từ khi hòa nhập với xã hội và nhất là từ khi chập chững bước vào môi trường học tập, tôi mới biết trong cuộc này, những người đồng hành cùng tôi trong suốt một quãng đời không chỉ có cha mẹ, mà còn có những người thầy, người cô.


Phải, thầy cô đã dìu dắt chúng em từ những năm đầu tiên của cuộc đời đi học. Thầy cô đã chắp cánh ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai, đã cho chúng em những giấc mơ về sự thành đạt, về công danh, sự nghiệp và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo. Vâng, họ đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt người học sinh từng bước đi trên con đường còn bao chông gai phía trước. Đã có ai đó nói rằng: “Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò đến được bờ bên kia.’’ Thật đúng như vậy. Để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình, “người đưa đò’’ phải cố gắng giữ làm sao cho đò được vững chắc. Mà có ai biết được rằng, trong suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan vất vả. Phải, “người đưa đò” phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi những khi có “mưa to”, “gió lớn”. Rồi khi đã đưa được khách qua sông, “ người đưa đò” lại quay về bến bên kia để tiếp tục thực hiện sứ mệnh cao cả ấy. Và cứ thế, cứ thế, những người thầy đã dành cả cuộc đời để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu của họ, không quản khó khăn, mệt mỏi. Cho dù phải thức khuya để miệt mài soạn giáo án, cho dù ngày qua ngày họ chỉ mãi lặp đi lặp lại những công thức, những bài giảng hàng nghìn, hàng vạn lần nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi vì trong trái tim họ chỉ có duy nhất một khát khao - uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ hôm nay thành người.          


Thầy cô không chỉ hi sinh công sức và thời gian của mình mà còn dành trọn cả tình yêu thương và sự bảo bọc cho những đứa trẻ non nớt vẫn còn bỡ ngỡ trước cái xã hội rộng lớn này. Những đứa trẻ ấy ngơ ngác nhìn ra cuộc đời với sự dẫn dắt và tình yêu thương của thầy, của cô. Vâng, thầy cô đã truyền cho chúng em niềm tin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực. Thầy cô đã tận tụy, đã dồn tất cả công sức vào bài giảng, làm chúng thêm sinh động để dễ dàng ăn sâu vào tâm trí của từng học sinh. Nếu như không có lòng yêu thương dành cho học sinh của mình, thì liệu họ có tận tình, hi sinh nhiều như vậy được không? Phải, công việc hằng ngày của những người thầy, người cô xuât phát từ trái tim yêu thương của người cha, người mẹ dành cho chính đứa con ruột thịt của mình. Tình yêu ấy luôn cháy bỏng trong tim mỗi người thầy, người cô, sẵn sàng sưởi ấm những sinh linh bé nhỏ vẫn còn chập chững bước đi trên đường đời.


Chúng em biết, thầy cô đã phải vất vả như thế nào khi lái những con đò, trải qua bao nhiêu sóng, bao nhiêu gió, thầy cô vẫn một lòng vì chúng em, che chở, dìu dắt chúng em. Những lúc chúng em chùn bước, bàn tay ấm áp của thầy cô lại nâng đỡ nhẹ nhàng. Những lúc chúng em bất lực, giọng nói truyền cảm của thầy cô đem đến cho chúng em thêm nghị lực. Thầy ơi, cô ơi, ngàn lần chúng em cảm ơn người!


Dù thời gian có trôi qua thì em vẫn khắc ghi hình bóng thầy cô, những người luôn đem lại màu sắc tươi đẹp trong tâm hồn chúng em. Thầy cô chính là người cha, người mẹ thứ hai của chúng em. Thầy cô chắp cánh cho chúng em bay cao, bay xa với một tương lai đầy hi vọng. Thầy cô như người lái đò, đưa thế hệ học sinh chúng em cập bến yêu thương. Cảm ơn đời cho em gặp được thầy, cô - những người tuyệt vời nhất.

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
6 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 6

Có lẽ trong mỗi chúng ta, tuổi học trò luôn là những tháng ngày tươi đẹp và đáng yêu nhất. Khi ở mái trường... nơi mà tôi theo học. Dù tôi mới chỉ là 1 đứa mới vào trường cách đây không lâu nhưng tôi biết rằng thời gian sẽ qua rất nhanh mà thôi. Nhưng những khi thầy cô giáo đứng trên bục giảng, chỉ dạy tôi, tôi biết thầy cô là người quan trọng và yêu quý tôi người tôi yêu quý nhất giống người cha thứ hai của tôi vậy đó là thầy chủ nhiệm tôi.


Mới ngày nào tôi còn mới vào trường còn xa lạ với tất cả mọi thứ vậy, tâm trạng lo lắng khi quen bạn mới thầy chủ nhiệm mới lớp mới. Ngày đầu tiên đến trường tôi thấy rất nghiêm vó khó tính cách thầy nói chuyện vs lớp tôi, tôi sợ lắm. Có khi còn nói thầy này nọ rồi không thích thầy. Dần dần tôi đã hiểu sai về thầy rồi thầy luôn là người lo lắng và quan tâm tôi biết chừng nào. Thầy luôn cố gắng giảng dạy chỉ bảo bọn tôi tiến lên từng ngày, dù tôi có làm sai nặng đến đâu đi chăng nữa thì thầy vẫn không bao giờ tức giận mà thầy chỉ dùng những biện pháp xử lí công bằng mà thôi, đúng vậy nếu đã sai thì phải có phạt chứ, việc làm đó tôi nghĩ rằng thầy chỉ muốn chúng tôi tốt hơn thôi. Có đôi khi tôi cũng đã làm thầy buồn phiền rất nhiều nhưng tôi cũng đang cố gắng vươn lên để không để thầy thất vọng và buồn nữa đâu. 


Thầy truyền cho tôi tình yêu, ngọn lửa cháy bỏng của toán học, thầy đốt cháy khát khao của tôi từ những ánh mắt đầu tiên. Tôi thích thầy giảng bài, mỗi lần nghe thầy giảng tôi lại thích, những bài toán ấy dù có khó đến đâu thì thầy vẫn luôn chỉ dạy tần tình cho tôi để tôi hiểu bài, cho nên những bài toán đó làm tôi thấy rất thú vị và tôi càng ngày càng muốn khám phá nó. Nhờ có thầy mà tôi dần dần yêu môn toán và càng ngày càng muốn tìm tòi nó sâu hơn về môn toán. Tôi thích cách thầy giảng bài, khống giống những thầy cô khác đâu, thầy làm theo cách riêng của mình, đã làm cho bao nhiêu học sinh thích thú va thấy môn toán rất bổ ích cho chúng ta nó không nhàm chán giống chúng ta từng nghĩ. Cũng đã gần sắp hết học kì một rồi, mới ngày nào mới vô trường bỡ ngỡ vậy mà đã sắp thi rồi và cũng sắp khép lại học kì 1 rồi. Thầy luôn nói và dăn dò lớp tôi rằng " Thời gian chúng ta ngồi trên mái trường này là thời gian đẹp nhất, vậy cho nên chúng ta hãy ghi nhớ kỉ niệm đó cùng nhau đoàn kết giúp đỡ lần nhau trong học tập. Cố gắng thực hiện tương lai của mà chúng tôi mơ ước". 


Tôi cảm ơn thầy rất nhiều, dù thời gian trải qua với thầy chỉ là khởi đầu thôi nhưng những gì thầy làm cho lớp tôi, tôi hiểu tất cả. Dù sau này tôi rời xa mái trường rời xa bạn bè, và quan trọng là thầy thì tôi sẽ không giờ quên một người thầy vui vẻ, nhiệt tình, những gì thầy dạy bên tai tôi sẽ không bao giờ quên nhỡ mãi khắc ghi trong lòng. Những khoảnh khắc tuyệt đẹp nhất sẽ chẳng thể nào phai mờ được mà vẫn mãi sáng lấp lánh trong trang lưu bút của tuổi đời học sinh thơ mộng. 


Cảm ơn thầy nhiều lắm, sự hài hước, vui tính, nhưng cũng nghiêm trong công việc đã cho tôi biết bao cơ hội mơ ước, một tâm hồn vui tươi nhưng ý chí nghị lực cao. Tôi tin rằng thời gian và tương lai hay chính lớp tôi sẽ tô màu đậm nét rõ hơn lên trang hoàng hôn của thầy. Mãi cười và tui tươi như những gì thầy vẫn làm thầy nhé! Đừng buồn nha thầy đã có lớp ... sẽ luôn bên thầy từ đầy cho tới mãi mãi.

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
7 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 7

Cuộc đời con người là một chuyến đi dài mà trên đó ta sẽ có những cuộc gặp gỡ vô cùng ngẫu nhiên. Không phải cuộc gặp gỡ nào cũng để lại cho ta những dấu ấn sâu nặng, cũng ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời của ta, mà đôi khi nó chỉ vô tình như cơn gió, chỉ làm nền, tô điểm cho bức tranh cuộc đời ta. Tôi cũng như thế, cũng đang từng bước đi trên con đường của mình, mà khởi đầu là con đường tri thức. Để chinh phục được nó không phải chỉ cần mình tôi cố gắng, nỗ lực mà còn là sự giúp đỡ, nâng niu của gia đình mà đặc biệt là sự chèo lái của lớp lớp thầy cô. Họ dù không mang cùng một dòng máu hay có bất cứ một mối quan hệ nào, nhưng họ đã hi sinh rất nhiều cho nhiều thế hệ học trò của mình. 


“Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta trí thức”


Quả đúng là như vậy, công lao của thầy cô là to lớn biết nhường nào. Mà có lẽ là cả cuộc đời này, chúng ta cũng không thể nào đền đáp được hết. Chính các thầy cô là người lái đò đưa những thế hệ học trò cập bến tương lai. Làm sao tôi có thể quên những ánh mắt ấm áp, dịu hiền của thầy cô, những ánh mắt luôn dõi theo hình bóng của từng học trò bé nhỏ trong suốt cả quảng đời cấp sách đến trường. Hình ảnh những cô giáo trước tà áo dài thước tha. Những người thầy với vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm khắc ấy lại chứa động cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trước tâm trí những người học trò chúng tôi không biết đến bao nhiêu ký ức khó phai. Không chỉ vậy, điều gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy cô. Đặc điểm này không hẳn là kiêu sa, cũng chẳng đặc biệt gì nhưng tôi lại vô cùng trân trọng những nụ cười ấy. Vì đó chính là sự động viên, khuyến khích mỗi khi tôi đạt điểm cao, là nguồn động lực giúp tôi vươn lên trong học tập. Mỗi khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt quen thuộc ấy nhưng hành động đã không còn những nụ cười vui vẻ của ngày nào mà thay vào đó là một ánh mắt nghiêm nghị. Mặc dù thầy cô không la hoặc trách mắng gì nhưng tôi như đọc được một chút buồn bã và thất vọng thoáng qua những đôi mắt kia. Những lúc như vậy sao mà tôi cảm thấy ân hận quá! Vì chính tôi đã làm các thầy cô cảm thấy thất vọng. Nhưng cũng nhờ đó mà tôi nhận ra được những lỗi lầm thực sự của mình để sửa chữa.          


Đến tận bây giờ tôi mới nhận ra được một điều: không phải lúc nào thầy cô cũng cười với chúng tôi nhưng chỉ cần những người thầy, người cô cười một nụ cười yêu thương thì trong tôi bổng dâng trào một niềm vui sướng giống như tôi vừa làm được một điều gì rất lớn cho thầy cô. Sao lại có thể quên những nụ cười hạnh phúc, hay những nụ cười vỗ về,an ủi. Thầy cô ơi! Các thầy cô có biét rằng những nụ cười của các thầy cô lại chính là ngọn lửa hồng sưởi ấm những trái tim nhỏ bé non nớt của đám học trò chúng con hay không? Chỉ bao nhiêu đó là mình quá may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình và những cực nhọc chất chồng lên đôi vai của những người giáo viên. Thật không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng cúa tôi đối với các thầy cô, những người luôn miệt mài bên những trang giáo án, truyền đến học trò chúng tôi những bài học hay và bổ ích, những người đã không quên nhọc nhằn giúp xây dựng một thế giới huy hoàng, một tương lai tươi sáng bằng con đường học vấn. Thế giới của tri thức nhân loại mới rộng lớn và bao la làm sao! Nhưng chính những người thầy người cô đã dẫn dắt chúng tôi bước vào một thế giới mà đối với các thế hệ học sinh dường như là hoàn toàn mới mẻ và lạ lẫm. Và rồi từng ngày trôi qua, tôi đã quen dần với mài trường này, nơi mà chúng tôi thường gọi là ngôi nhà thứ hai. Hình ảnh người thầy cô ân cần, tận tụy dạy cho chúng tôi không chỉ về kiến thức mà cả về những kĩ năng sống cần thiết không biết tự bao giờ đã trở thành một ấn tựợng khó phai trong ký ức những cô cậu học trò tinh nghịch ngày nào! Thầy cô đã dày công dạy dỗ chúng tôi nên người giúp chúng tôi biết thế nào là lòng nhân ái. Chính các thầy cô đã tạo nên những khoảng thời gian giúp những đứa học trò gặp gỡ, tìm hiểu nhau hơn. Thầy cô cũng như là cha mẹ của chúng tối. Dấu trường thành theo thời gian giờ đây tôi mới hiểu rằng làm giáo viên chưa hẳn là sung sướng. Tôi nghiêm khắc ghi trong tim những công ơn lớn lao của thầy cô giáo viên với niềm kính trọng nhất. Thầy cô ơi, những kiến thức được thầy cô đúc kết thành những tinh hoa của nhân loại qua boa nhiêu thế hệ đã giúp con nhận ra rằng, những gì mà ta thu thập được từ kho tàng kiến thức rộng lớn sẽ tan biết đi vào một khoảng không gian trống một khi chúng ta nhụt chí và lùi bước. Thầy cô đã gieo những hạt giống của trí tuệ vào tâm hổn trong sáng của những đứa học sinh, là người cầm bó đuốc tri thức của nhân loại soi đường chỉ lối cho thế hệ học trò.          


Ôi! Tôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu của thầy cô, mặc dù biết là không thể được. Tuy vậy, tôi vẫn cầu mong là các thầy cô sẽ mãi tiếp tục dẫn dắt nhiều thế hệ măng non bước qua cánh cửa dẫn đến một vùng đất kì dịu. Thầy cô ơi! Em không biết phải bày tỏ tình cảm của minh như thế nào nữa, em chỉ muốn cảm ơn vì tất cả những điều hay, điều bổ ích mà thầy cô đã truyền đạt đến thế hệ học sinh chúng em. Những người lái đò của một tương lai mộng mơ. 

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
8 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 8

Có một nghề, một công việc và cả một đời người để lặng lẽ hy sinh cho trí thức, cho những đôi cánh mơ ước bay cao bay xa trên bầu trời rộng lớn của niềm tin , nhiệt huyết tuổi trẻ rực cháy. Đó là nghề giáo – những người mang ánh sáng soi đời trẻ, lái chuyến đò chiều sang bến bờ, đò vinh quang đến nơi đất lạ. Ơn này sao đền đáp hết khi bụi phấn đã làm tóc thầy phai bạc. Xin tri ân thầy cô, ân tình sâu nặng của những người lái đò tâm huyết ấy. 


Tôi không thể định nghĩa được tình thầy trò là gì? Phải chăng tình thầy trò có thể làm thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỉ? Đó là tình cảm mà bạn có thể tìm thấy được một khoảnh khắc nào đó trong cuộc sống. Chắc hẳn trong chúng ta cũng đã có một thời gian gắn bó bên mái trường, được học tập dưới sự dìu dắt, chỉ bảo tận tình của thầy cô. Xúc động làm sao khi nghĩ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn ân cần dạy dỗ chúng ta nên người.


Bánh xe thời gian cứ quay lặng lẽ, chúng tôi dần trưởng thành sau mỗi bài học, sau những buổi đứng lớp của các thầy các cô. Nhớ lắm tà áo dài thướt tha của cô, dáng đi nghiêm trang mà thân thiện của thầy. Nhớ lắm những bài học làm người, những tri thức khoa học mà mấy năm qua tôi được học nằm lòng. Một năm qua đi, chúng tôi lại phải chào tạm biệt những người thầy, người cô để bước tiếp sang lớp mới, học thêm những bài học mới. Lòng chúng tôi lại bồi hồi khi nhìn thấy hình bóng thân yêu của những người thầy người cô mà xưa kia đã giảng dạy chúng tôi bằng một tấm lòng tận tụy. Và mỗi năm cứ đến ngày 20/11, toàn thể học sinh trên khắp đất nước Việt Nam lại nhiệt liệt chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam. Những nỗi vất vả, nhọc nhằn của những người làm nghề giáo, giờ đây được đền đáp bằng những bó hoa, những lời chúc vô cùng ý nghĩa của chính người học trò mà xưa kia mình đã dạy dỗ, bảo ban. Trên khuôn mặt của họ lúc bấy giờ rạng rỡ một nụ cười. Vâng, họ hạnh phúc, hạnh phúc không phải vì được đền đáp mà hạnh phúc vì được gặp lại những đứa con thân yêu mà họ đã coi như một phần của cuộc đời mình.          


Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho học dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết nhường nào. Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Nếu một mai tôi không còn là một đứa trẻ, nếu một mai tôi rời khỏi sự ủ ấp của gia đình và nhà trường để tiếp tục bước đi và thử thách mình trên quãng đường còn lại, thì tôi sẽ không quên đâu! Không bao giờ quên công ơn sâu nặng và tình cảm bao la của thầy cô dành cho tất cả học sinh của mình- những đứa con mà họ coi như máu thịt, như một phần của cuộc đời.

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
9 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 9

Cha mẹ cho con một hình hài,

Thầy cô cho em cả kiến thức.


Vâng! Đó là điều thiêng liêng cao cả mà em tâm đắc nhất. Đấng sinh thành đã cho em một hình hài. Thầy cô là người cha người mẹ thứ hai cho em bao kiến thức. "Thầy cô" hai tiếng thân thương lúc nào cũng khắc sâu trong tâm trí, trong suy nghĩ của em. Hạnh phúc thay! Tạo hóa đã ban tặng cho em một sự sống,  bên cạnh đó là những người luôn ân cần dạy dỗ theo dõi từng bước đi của em ,giúp em sống một cuộc sống đầy ý nghĩa, luôn ngẩng cao đầu về một tương lai tươi sáng. Chính vì lẽ đó mà em luôn khắc sâu công ơn trời biển của thầy cô.


Lòng sâu biển rộng mênh mông ,

Không sao bằng được tấm lòng thầy cô.


Mỗi ngày em được lớn khôn và đón nhận tấm lòng yêu thương vô bờ của thầy cô dành cho em .Thầy cô như những người lái đò đưa những thế hệ học sinh đến bến bờ tương lai hạnh phúc rồi lại tiếp tục công việc của mình trên dòng sông xanh tiếp tục công việc của mình. Ngày lại ngày, có biết bao thế hệ học sinh qua dòng sông tri thức. Dòng sông vẫn cứ lặng lẽ trôi ,dù bất cứ hoàn cảnh nào, thầy cô vẫn vượt qua. Có lẽ vì vậy mà:


Câu chuyện ngày xưa và mãi đến bây giờ

Em mới hiểu Thầy ơi! Người đưa đò vĩ đại 

Cả cuộc đời thầm lặng và giàu đức hi sinh 

Vững tay chèo để chở nặng yêu thương. 


Chúng em, những người khách sang sông vẫn luôn chăm chỉ học hành để không phụ lòng thầy cô. Chúng em chỉ mong sẽ luôn nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của thầy cô. Thầy cô sẽ mãi là những người dìu dắt chúng em trên con đường đời, sẽ mãi là những người đưa đò tận tụy nhất. 


Có ai đó đã nói rằng: "Hãy cảm ơn ngọn đèn vì ánh sáng của nó nhưng đừng quên người cầm đèn đang đứng trong bóng đêm. Thầy cô là những người cầm ngọn đèn bất diệt của tri thức ,trí tuệ soi sáng con đường tương lai cho em, chắp cánh cho những ước mơ bay cao, bay xa để một ngày nào đó sẽ đáp xuống một chân trời tươi đẹp ,rực rỡ muôn sắc màu và ánh sáng. Chắc chắn rằng khi đã vững bước ở chân trời ấy em sẽ không bao giờ quên được công ơn của thầy cô.


Cho đến giờ chúng em vẫn thấy rất hay cho câu “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” mà chính thầy cô là người đã truyền đạt cho chúng em hiểu được ý nghĩa sâu sắc thật sự của câu tục ngữ này.

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
10 Nlp Trinh

Bài viết tri ân thầy cô số 10

Thầy cô _ “người lái đò” thầm lặng nâng đôi chân của chúng ta đến với bến bờ tri thức. Nếu cha mẹ là những người cất công sinh ra ta, nuôi ta lớn thì thầy cô là những người luôn cống hiến hết sức mình cho những kiến thức đưa ta cập bến đò. Là những người cha, người mẹ thứ hai đáng kính của những cô cậu học trò.


Có thể nói, mỗi chúng em từ sinh ra đều được lớn lên trong sự dạy dỗ của cha, trong tình yêu thương của mẹ và được các thầy cô giáo chắp cho đôi cánh ước mơ. Không có một ngôn từ nào có thể diễn tả hết công lao to lớn như biển trời của các thầy cô và chắc chắn rằng, dù có đi suốt cuộc đời này chúng em không thể nào đền đáp hết ơn nghĩa ấy.

"Thầy cô là những chuyến đò
Chở em đến những bến bờ tương lai"


Thầy cô là những người dẫn dắt chúng em đi trên con đường riêng của mình, chắp cho chúng em đôi cánh vươn đến ước mơ của mình. Cứ mỗi chuyến đò cập bến là chúng em lại nhìn thấy thầy cô già đi, trên gương mặt lại lấm tấm những nếp nhăn của năm tháng. Dành cả đời tâm quyết với nghề, không ngại gian khó khi đêm đêm vẫn phải lặng thằm bên từng trang giáo án. Có lắm lúc bắt gặp thầy cô buồn vì những lúc chúng em mãi rong chơi, không chú tâm vào việc học. Thầy cô là người luôn đưa ra những thử thách để chúng em trải nghiệm chính cuộc đời của mình. Đôi lúc lại là những sự bất ngờ và vô vàn niềm vui tô màu tuổi xuân. Nhờ sự nhiệt tình, lòng nhiệt huyết và đôi bàn tay chèo lái chuyến đò vượt bao phong ba, muôn điều trắc trở để rồi chuyến đò ấy cũng có một thời cắp sách đến trường. Hẳn rằng đó là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân chúng em. Đó là cả một vùng trời tươi xanh, chứa đựng biết bao hồi ức, kỉ niệm của những sự ngỗ nghịch. Chính là nhờ có thầy cô đã bước vào cuộc đời của chúng em để uốn nắn, dạy dỗ chúng em từng chút một, không chỉ là kiến thức trong học tập mà thầy cô còn truyền đạt cho chúng em những đạo lý làm người thật ý nghĩa và sâu sắc.


Từ những ngày đầu chập chững, mơ hồ mà giờ đây chúng em đã là những cô cậu sinh viên có thể xem là chửng chạc hơn, cứng cỏi hơn. Nhưng thầy cô thì vẫn cứ như thế, vẫn cứ thầm lặng, vẫn cứ hết mình đưa chúng em chạm đến đỉnh cao của bản thân mỗi người. Thầy cô đã cho chúng em hiểu được thế nào là tình thầy trò. Chúng em sẽ mãi không bao giờ quên, sẽ mãi biết ơn thầy cô, sẽ luôn chân quý thứ tình cảm thiêng liêng này. Suy cho cùng, thì sự hy sinh của mỗi thầy cô giống như một quy luật tự nhiên, họ vẫn cứ luôn tận tụy, dãi dầu để cho đi mà không cần nhận lại một điều gì. Đoàn người cứ thế sang sông nhưng những người lái đò vẫn đứng đó thầm lặng dõi theo. Mặc cho cuộc sống có bôn ba, chông gai đến mấy thầy cô vẫn mỉm cười khi thấy khách sang sông ngày một trưởng thành hơn.


Nhân ngày 20/11, em xin chân thành cảm ơn toàn thể các thầy cô trường ... đã chắp cánh thêm tri thức, trí tuệ và nhân cách cho chúng em bước vào đời. Những yêu thương, trân trọng và thành kính nhất là tất cả những gì con muốn nói với những người thầy cô đã dạy dỗ con nên người. Chúc thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công trong sự nghiệp trồng người.

Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (Nguồn: Internet)




Khách quan đầy đủ chính xác

Là top 3 tiêu chí mà Toplist.vn luôn luôn hướng tới để đem lại những thông tin hữu ích nhất cho cộng đồng

Công Ty cổ Phần Toplist
Địa chỉ: Tầng 3-4, Tòa nhà Việt Tower, số 01 Phố Thái Hà, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội
Điện thoại: O369132468 - Mã số thuế: 0108747679
Giấy phép mạng xã hội số 370/GP-BTTTT do Bộ Thông tin Truyền thông cấp ngày 09/09/2019
Chính sách bảo mật / Điều khoản sử dụng