Phật Di lặc
Di Lặc hay còn gọi Di Lạc, tức vui vẻ và hoan hỷ. “Phật Di Lặc” là cách gọi dân gian quen thuộc của người Phật tử xưa nay, nhưng theo nhiều kinh điển do Phật thuyết thì Ngài vốn là một vị Bồ Tát tên là A Dật Đa, còn gọi là Bồ Tát Di Lặc, hiện là Giáo chủ của cõi trời Đâu Suất. Trong Kinh Bồ Tát Di Lặc Hạ Sanh Thành Phật, Đức Phật Thích Ca giảng Ngài là vị Phật ở đời vị lai, trong tương lai sẽ giáng sanh xuống cõi Ta Bà làm vị Phật kế tiếp Phật Thích Ca Mâu Ni để giáo hóa chúng sanh. Do đó Ngài còn được gọi là Đương Lai Hạ Sanh Di Lặc Tôn Phật.
Ngày nay, rất nhiều chùa chiền đúc và cúng bày tượng Phật Di Lặc mập mạp, bụng to, miệng cười rất tươi, ngồi trên một cái bao vải hoặc tay cầm xâu chuỗi, tay kia cầm gậy ngọc Như Ý. Tượng của Ngài thường được đặt ở ngay giữa cửa ra vào chánh điện của chùa hoặc trong sân chùa, trên lối đi vào chánh điện. Hình ảnh này lấy từ sự tích về Hòa thượng-Thiền sư Bố Đại (nghĩa là cái bao vải-Bố Đại Hòa thượng nghĩa là ông Hòa mang cái bao vải bên mình) triều nhà Lương đời Ngũ Đại-thế kỷ thứ 10 ở Trung Quốc. Tương truyền Hòa thượng Bố Đại chính là hóa thân của Bồ Tát Di Lặc. Bụng to là chỉ cho sự bao dung rộng lượng, miệng cười là chỉ cho lòng hỷ xả, không vướng mắc.
Có nơi thờ tượng Phật Di Lặc có thêm sáu chú tiểu/em bé bám ở quanh mình, biểu trưng cho sáu căn của một con người, gồm: Mắt-Tai-Mũi-Lưỡi-Thân-Ý. Đại ý là phàm phu do không thể điều khiển được sáu căn của mình, hằng ngày tiếp xúc với sáu trần là: Sắc-Thanh-Hương-Vị-Xúc-Pháp nên điên đảo mê lầm, khổ đau, đọa lạc; còn Phật Di Lặc là vị đã hoàn toàn điều khiển được sáu căn nên luôn an lạc, tự tại, hoan hỷ.