Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Lưu Quang Vũ

Giang Pie 49934 0 Báo lỗi

Lưu Quang Vũ (1948 - 1988) quê gốc ở Quảng Nam, sinh ra ở Phú Thọ, mất trong một tai nạn giao thông. Anh làm thơ từ thuở học cấp ba, rời ghế trường trung học, ... xem thêm...

  1. Top 1

    Áo cũ

    Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
    Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai
    Thương áo cũ như là thương ký ức
    Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.

    Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn
    Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim
    Áo con có đường khâu tay mẹ vá
    Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.

    Áo đã ở với con qua mùa qua tháng
    Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương
    Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới
    Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.

    Hãy biết thương lấy những manh áo cũ
    Để càng thương lấy mẹ của ta
    Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống
    Những gì trong năm tháng trôi qua...


    Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh
    Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh

  2. Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Phố của ta
    Những cây táo nở hoa
    Mùa thu đấy
    Thân cây đang tróc vỏ
    Con đường lát đá
    Nghiêng nghiêng trong sương chiều.

    Năm nay cà chua chín sớm
    Trên quầy hàng đỏ hồng
    Chị thợ may đi lấy chồng
    Chị thợ may góa bụa
    Năm nay tôi mặc đồ đen.

    Bác đưa thư, có thư ai đấy?
    Bác đưa thư kéo chuông
    Ti-gôn hoa nhỏ
    Rụng đầy trước hiên.

    Riêng bác thợ mộc già buồn bã
    Thở khói thuốc lên trời
    Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây
    Bà giáo về hưu ngồi dịch sách
    Dậy cậu con tiếng Pháp
    Suốt ngày chào: bông-dua.

    Phố của ta
    Phố nghèo của ta
    Những giọt nước sa
    Trên cành thánh thót
    Lũ trẻ lên gác thượng
    Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.

    Em chờ anh trước cổng
    Con chim sẻ của anh
    Con chim sẻ tóc xù
    COn chim sẻ của phố ta
    Đừng buồn nữa nhá
    Bác thợ mộc nói sai rồi
    Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
    Tại sao cây táo lại nở hoa
    Sao rãnh nước trong veo đến thế?
    Con chim sẻ tóc xù ơi
    Bác thợ mộc nói sai rồi.

    Cố nhà thơ Lưu Quang Vũ cùng con trai Lưu Minh Vũ và người vợ đầu
    Cố nhà thơ Lưu Quang Vũ cùng con trai Lưu Minh Vũ và người vợ đầu
  3. Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
    Xóa nhòa hết những điều em hứa
    Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa
    Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

    Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu
    Xóa cả dấu chân em về buổi ấy
    Gối phai nhạt mùi hương bối rối
    Lá trên cành khô tan tác bay.

    Mưa cướp đi ánh sáng của ngày
    Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ
    Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ
    Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.

    Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa
    Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất
    Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc
    Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau.

    Riêng lòng anh anh không quên đâu
    Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió
    Cây lá với người kia thay đổi cả
    Em không còn màu mắt xưa.

    Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa
    Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái
    Áo em ướt để anh buồn khóc mãi
    Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.


    Gia đình Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh và ba con
    Gia đình Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh và ba con
  4. Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Em đi, phố ngày mưa
    suốt đường dài không nói
    cánh cửa chiều khép lại
    hoa đầm đìa mưa ướt chói trên cao
    ga ngổn ngang gạch đổ, những toa tàu
    như năm tháng nặng buồn em có nhớ
    ta đi giữa cỏ hoang và gỗ đá
    giữ trong lòng ngọn thác trắng trào sôi
    một tình yêu không biết nói cùng ai
    đến điên dại đến nghẹn ngào đau đớn
    mặt anh vỡ trong tấm gương thất vọng
    em ơi ngày ấy em đâu?
    hoa cúc xanh tuổi nhỏ chết từ lâu
    những hòm xiểng chất đầy khu phố chật
    những bãi rác những thùng xe cũ hỏng
    những bạn bè thơ trẻ đã già nua
    đêm chiến tranh thành phố tối âm u
    không đèn sáng lời ru không bếp lửa
    ghế công viên hóa bầy dã thú
    nằm im lìm dưới mặt trăng đen
    xác người trôi trên biển sóng xô tan
    huyệt bom tối ầm ào cơn gió hú
    ta đi suốt một đời đau khổ
    chân lỡ lầm bao ảo ảnh chờ mong
    anh vẫn nhen một ngọn lửa âm thầm
    hình bóng em chập chờn trong lửa ấy
    (ai trong đời chưa một lần mơ thấy
    không có quyền phán xét những câu thơ)
    sóng khát khao đập cửa đêm ngày
    nên chói chang đời anh, em tới
    mắt em mở với chân trời xa vợi
    nhưng hơi ấm anh cầm là ấm của bàn tay
    em bằng xương bằng thịt đây rồi
    anh đợi mãi, cuối cùng em đã đến
    hơi thở em từ lâu anh đã thuộc
    tóc em đây lời nói của em đây
    nhặt anh lên trong cỏ sắc đường dài
    như bóc một lá thư chưa kẻ nhận
    và thương mến có nghĩa là hy vọng
    anh tin đời theo nghĩa lứa đôi...
    con tàu nào mang gió ấy ra khơi
    chẳng hề có một ngày cập bến
    đích của nó luôn luôn là phía trước
    là chân trời mãi mãi ở trong em.

    Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh
    Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh
  5. Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Ở nơi ấy có một đồi mua tím
    Có con đường đất mịn mát chân đi
    Ở nơi ấy có một rừng bưởi chín
    Có người em bé nhỏ ngóng ta về.

    Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ
    Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu
    Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ
    Ngọn gió chiều, hoa sở trắng như mưa.

    Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ
    Xuyên qua rừng, ngập ướt cả bờ lau
    Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa
    Sương mịt mù trước cửa, thấy em đâu.

    Gương mặt ấy, nụ cười bên lửa thắm
    Quả doi rừng trong nón để phần nhau
    Ở nơi ấy vị măng vầu chẳng đắng
    Củ sắn lùi ống nứa vẫn thơm lâu.

    Hoa chẳng sớm và trái không quá muộn
    Xuân không nhanh và đông chẳng kéo dài
    Mỗi khóm lá một hương rừng bí mật
    Nắng dong vàng thung lũng tiếng ong bay.

    Tôi đã đi bao đường xa tít tắp
    Bao mùa đông mùa hạ đã trôi qua
    Bao cửa bể, xóm thôn, thành phố rộng
    Một vùng quê nơi ấy ngỡ phai nhòa.

    Nếu em biết những gì tôi đã sống
    Những buồn vui tôi đã có trong đời
    Nếu em biết bây giờ tôi khác lắm
    Buổi cùng em kiếm củi ven đồi?

    Người ta bảo: cả em giờ cũng khác
    Đã con bồng, con dắt, nhớ chị tôi...
    Có sao đâu: trái mùa thu vẫn thắm
    Mây mùa thu vẫn trắng những chân trời.

    Nếu em biết rằng tôi, tôi vẫn nhớ
    Vẫn là con suối lũ của rừng xưa
    Con tu hú dưới lùm hoa chuối đỏ
    Ngọn lửa hồng em ủ giữa chiều mưa?

    Vẫn nguyên vẹn những hoa rừng thơ dại
    Đã dạy tôi biết chia ngọt sẻ bùi
    Vầng trăng lớn mọc lên từ phía ấy
    Ngọn gió rừng vẫn thổi giữa hồn tôi.

    Lưu Quang Vũ – một tài năng lạ
    Lưu Quang Vũ – một tài năng lạ
  6. Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Trên đời chẳng ai lo cho ta bằng mẹ
    Cũng chẳng ai ta làm khổ nhiều như mẹ của ta
    Mẹ ơi nếu con được sống lại tuổi thơ
    Con sẽ chẳng bao giờ mải chơi trốn học
    Đứa con trai nhiều lỗi lầm ương ngạnh
    Sẽ không lần nào làm mẹ xót xa.

    Ước mẹ trẻ hoài như buổi mới gặp cha
    Ước con được sống suốt đời bên mẹ
    Mẹ muốn ăn cá thu con chẳng nề xuống bể
    Chẳng ngại lên ngàn kiếm đọt măng mai
    Nhưng xứ sở ta quân Mỹ tới rồi
    Cùng bè bạn con lên đường đuổi giặc.

    Mẹ vui vẻ gánh lấy phần khó nhọc
    Việc cơ quan, việc Đảng, việc nhà
    Đánh Pháp năm xưa, đánh Mỹ bây giờ
    Quen vất vả, mẹ quản gì sương nắng.

    Đêm nay con nằm rừng xa gió lạnh
    Mẹ nghỉ chưa hay đã thức rồi?
    Suốt một đời chưa có lúc nghỉ ngơi
    Nghĩ thương mẹ, giận quân thù quá đỗi.

    Lo trước mọi điều mẹ thường ít nói
    Mắt tin yêu nhìn thấu tận đường xa
    Mọi giả dối quanh co mọi tàn bạo hận thù
    Đều nát vụn trước mắt hiền của mẹ.

    Dẫu cuộc đời là con đường dài thế
    Con sẽ đi qua mọi đèo dốc trông gai
    Bằng đôi chân của mẹ, mẹ ơi.

    Gia đình của cố nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh
    Gia đình của cố nhà thơ, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh
  7. Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Ngày mai mày đi xa
    Bỏ lại gian phòng, những bức tranh
    Cái máy hát cũ
    Tập apollinaire dịch giở
    Quảng Trị mùa gió Lào
    Cuộc chiến còn dai dẳng
    Hai bên chĩa súng vào nhau
    Tuổi trẻ buồn, những chuyến đi, bao câu hỏi không lời giải
    Đất nước mênh mông nắng cháy
    Mai Nguyễn mặc áo lính, khoác ba-lô
    Khánh xuôi về Phòng, mình ở lại
    Người ra đi không biết đi làm gì
    Người ở lại không biết ở lại làm gì
    Đêm mưa thức với nhau trong quán cà phê
    Đốm thuốc cháy môi không nói.

    Tinh mơ một thằng con giai râu rậm lên xe
    Không cô gái nào vẫy theo
    Ra tiễn chỉ có hai anh trông có vẻ dở người
    Ngồi uống một ấm trà ở ngã tư chợ Hôm
    Hẹn nhau viết thư rồi im lặng
    Xe chạy Khánh bỗng vội vàng căn dặn:
    "Đi đường cẩn thận
    Gặp nơi ẩu đả phải tránh cho xa
    Kẻo mang vạ vào thân".

    Chiếc xe khuất phố
    Mây xám bay đầy trời.

    Đất nước mênh mông nắng cháy Mai Nguyễn mặc áo lính, khoác ba-lô
    Đất nước mênh mông nắng cháy Mai Nguyễn mặc áo lính, khoác ba-lô
  8. Top 8

    Mưa

    Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Em đứng bên anh nồng nàn mùa hạ
    Chưa kịp lời tình tự
    Trời đã òa cơn mưa
    Vườn run lên trong nước mắt trẻ thơ.
    Mắt em ướt nhòa sung sướng
    Nước rửa sạch bụi đường trên trán
    Tóc hóa thành dòng suối màu đen
    Những chậu thau đồng lanh canh dưới hiên
    Những mái tôn ào ào nước dội
    Trẻ hò reo, xe bóp còi inh ỏi
    Đường thành sông nước xiết trôi băng
    Những cánh hoa kim phượng như những chiếc thuyền vàng.
    Chở niềm vui đơn sơ, kỳ lạ
    Mưa rộng dài xóa những nỗi lo riêng
    - Thôi anh đừng nói với em anh đừng nói với em
    Về hạnh phúc khó khăn về đường dài xa ngái
    Đừng dò hỏi tương lai đừng đắn đo e ngại
    Đừng thổ lộ yêu thương đừng nhắc chuyện xa xưa
    Anh hãy nghe tiếng mưa tiếng mưa tiếng mưa
    Trên những cánh đồng đất nâu tơi tả
    Ướt đẫm cả tiếng cười ướt đẫm cả lưỡi cày cả hạt ngô mầm mạ...

    Các tường nhà trong một sắc áo chung
    Chùm vải sẽ sai quả mận sẽ hồng
    Cửa kính ướt sẽ thành gương trong trẻo
    Tất cả sẽ giản đơn, chân thành, dễ hiểu
    Trên đất đai từng đau khổ của ta

    Em đưa tay hứng những hàng mưa
    Bàn tay như đài hoa như búp lá
    - Thôi anh đừng nhìn em đừng nhìn em nữa
    Em hiểu điều gì đã gắn bó đôi ta
    Em hiểu điều gì... Ôi tiếng mưa tiếng mưa.

    Mưa rộng dài xóa những nỗi lo riêng
    Mưa rộng dài xóa những nỗi lo riêng
  9. Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Em kỳ lạ làm sao, tôi vừa yêu vừa sợ
    Đã tránh đi vẫn muốn tìm gặp nữa
    Quá xa xôi em lại quá gần
    Lúc kiêu ngạo lúc như cô gái nhỏ
    Xách đôi guốc mòn trong khu rừng lạ
    Nhiều bùn lầy và đom đóm ma
    Tôi thương em thương đến xót xa
    Em quá hiểu tôi, tôi e ngại
    Khao khát của em không phải của người con gái
    Không có ở người con trai
    Nỗi buồn riêng trong cây
    Chỉ có mình em biết
    Suốt đời không ngủ được
    Là ngọn gió heo may
    Trời rộng của anh ơi
    Biết em xa thẳm thế
    Vẫn muốn bồng trên tay.

    Nơi đảo xa chỉ nước với trời
    Nơi cát vắng em đi bao ngả gió
    Nửa đêm nỗi nhớ
    Đập cửa gọi thành tên
    Lần đầu tiên nghĩ trọn về em
    Chẳng biết giấu lòng mình
    Anh trẻ dại anh có bao tính xấu
    Trước mắt em anh cứ huyên thuyên
    Đỏ mặt sợ mình lố bịch
    Có ích gì đâu có cách nào cứu vãn
    Người đã lên đường, tàu đã đi xa
    Anh chỉ là ngọn lửa ở thềm ga
    Sao cứ đêm ngày khao khát
    Nghĩ về em không một phút nào yên
    Ngoài kia mưa trong nắng sáng bừng lên
    Như những nắm hoa ai ném vào cửa kính
    Dẫy phố xám hết nằm trong gió lạnh
    Em đi xa em trở lại rồi
    Anh vẫn rụt rè không dám nói
    Chẳng lẽ em chưa biết hay sao
    Em lấy nụ cười giấu nỗi lo âu
    Che yếu mềm bằng lời giễu cợt
    Em gượng bông đùa mà anh muối xát
    Ước chi còn tất cả để trao em
    Mơ ước, tình yêu, nỗi vui sướng đầu tiên
    Gửi em hết, em đừng đi vắng nữa
    Nằng mong manh, cành xoan cao bỡ ngỡ
    Những dòng thơ anh viết đã vui hơn
    Ta sẽ ra ngoại thành xem rau cải lên non
    Em trẻ đẹp như ngày ta mới gặp
    Anh lại có sự tươi bền của đất
    Nói với thời gian bằng sắc cỏ xanh rờn.

    Nửa đêm nỗi nhớ...
    Nửa đêm nỗi nhớ...
  10. Tác giả: Lưu Quang Vũ



    Con đường này xưa có tầm xuân nở
    Dòng sông cũ cánh buồm giăng trắng xóa
    Nay cạn khô trong cỏ dại u buồn
    Những đền đài thuở trước đã tan hoang ở
    Những chùa cổ chiều mưa rêu ướt lạnh
    Chìm trong đất những chùm hương dĩ vãng
    Tầm xuân ơi hoa chết đã lâu rồi
    Nay ta về lặng lẽ tháng giêng hai
    Em nhắc chuyện những bông tầm xuân cũ
    Giọng em sáng như một chùm nắng nhỏ
    Ấm chiều sương run lạnh của chùa hoang
    Tro phủ lòng anh những trìu mến đã tàn
    Em chẳng biết em vô tư khêu dậy
    Và gió thổi quanh em, tóc rối.
    Những bông hoa đã mất vụt bay về
    Như giọt sương run rẩy cạnh đường đi
    Như hoa vẫn còn hồng trên mặt đất
    Hoa tìm mùa xuân suốt đời chẳng gặp
    Anh suốt đời chẳng gặp sắc tầm xuân
    Em hồn nhiên em chẳng biết anh buồn
    Em cứ kể về loài hoa bé nhỏ
    Những chùm hoa nở bừng trong gió
    Những chùm hoa ngày cũ chết lâu rồi.

    Hoa tầm xuân
    Hoa tầm xuân



Công Ty cổ Phần Toplist
Địa chỉ: Tầng 3-4, Tòa nhà Việt Tower, số 01 Phố Thái Hà, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Thành phố Hà Nội
Điện thoại: 0369132468 - Mã số thuế: 0108747679
Giấy phép mạng xã hội số 370/GP-BTTTT do Bộ Thông tin Truyền thông cấp ngày 09/09/2019
Chịu trách nhiệm quản lý nội dung: Nguyễn Duy Ngân
Chính sách bảo mật / Điều khoản sử dụng | Privacy Policy