Ốc
Trong tiết trời sang thu với những con gió se se lạnh, còn gì tuyệt vời hơn khi được ngồi bên cạnh bát ốc luộc nóng hổi, vừa khều thịt ốc vừa thổi mới thấy ngon. Thú vị nhất là khi được hít hà hương ốc nóng, được chấm miếng thịt ốc vừa dai vừa giòn vào bát nước chấm ốc cay cay, thơm thơm... ngon không thể tả. Chỉ là ốc luộc thôi, ấy vậy mà bao người xa quê nhớ. Mỗi vùng miền có một nền văn hóa ẩm thực với những nét đặc trưng riêng. Văn hóa ẩm thực của người Hà Nội mang một nét rất đặc biệt, thanh lịch và rất tao nhã. Khác với miền Trung thích ăn cay nhiều, hơi ngọt, hơi mặn và với người miền Nam là chua, cay nhiều và ngọt đậm, người Hà Nội lại thích tất cả các vị mặc dù khẩu vị chính của họ là ít cay, ít chua, ít ngọt. Có thể hơi hàn lâm nhưng nó lại mang đến cảm giác cực kỳ gần gũi thân thuộc, đôi khi qua những món ăn tưởng chừng như đơn giản, dễ chế biến mà món ốc luộc là một điển hình.
Ốc núi trú ngụ ở sâu trong các vách đá, ăn lá cây ở rừng. Khi có mưa, chúng bò ra những điểm quen thuộc là những bụi cỏ Xạc, cỏ Gắm... Bởi sau khi mưa xong, những bụi cây này vẫn còn nguyên sự ẩm ướt. Để không bị chồng chéo nhau, mọi người tản ra theo nhiều hướng đi tìm ốc núi. Phải chịu khó vạch các kẽ đá, lùm cây, bụi cỏ gai… mới thấy được nhiều "chiến lợi phẩm". Vừa nhanh tay nhặt những con ốc to tròn bỏ vào bao tải, cô Minh người cùng đi vừa kể cho tôi nghe về những công dụng của ốc núi. Ốc núi chỉ ăn các loại lá rừng, trong đó có nhiều cây thuốc nam có tác dụng chữa bệnh. Vậy nên, ăn ốc núi rất lành. Nhiều người ăn các loại ốc khác thì bị đau bụng, còn ăn ốc núi thì khỏi phải lo. Người dân nơi đây, thường cho trẻ con ăn ốc núi để chữa bệnh Cam, Sài, những căn bệnh thường gặp ở trẻ nhỏ. Ốc núi là món đặc sản của người dân Nga Sơn. Đôi khi, ốc núi còn được đánh giá là một thứ hàng hiếm, bởi chỉ sau khi mưa to, mới có thể đi bắt về. Thế nên, với họ, nguồn lợi nhuận thu được từ ốc không hề nhỏ.